|
Trần Dzạ Lữ
G H É T Tặng Rất Huế
Ghét anh ghê! Nghĩa là thương quá đỗi Rứa mà anh không biết, bỏ qua luôn… Suốt cả tuần cứ ngơ ngẩn, bồn chồn Đêm thao thức để nghe ḷng bối rối !
Em lườm ngúyt rứa răng mà không tội Cũng tội ḿnh chưa thấu đáo yêu thương Ngó nơi mô cũng chỉ gặp nỗi buồn Người yêu giận biết làm chi chuộc lỗi ?
Ghét anh ghê! Tại răng không hề nói Lúc gần kề môi mắt bữa hôm tê ? Tại anh nhát nên bàn chân bước vội Nhưng con tim nghiêng ngả lúc em về…
Một ngày giận là như đă ngh́n khuya Biển dậy sóng trong t́nh yêu em hỉ ? Em úp mặt vô ḷng bàn tay nhỏ Anh lắc đầu hối hả dắt xe đi…
Ghét anh ghê! Người chi lạ rứa tề Huế mà chẳng hiểu chi con gái Huế Anh cũng biết…ui chao khi em dị Hay xoay lưng, nghiêng nón rất nhu ḿ…
Hay bứt hoa, bẻ lá dọc đường đi Hay ngúng nguẩy để hồng thêm đôi má Anh đă hiểu…chẳng có chi là lạ Ghét là thương mănh liệt phải không tề?
Trần Dzạ Lữ ( Sàig̣n tháng 5 năm 2011 )
|