TRẦN DZẠ LỮ



GỬI NGƯỜI EM SA ĐÉC

 


Không là gái Nha Mân
Đan tay t́nh Sa Đéc
Nhưng em, con mắt liếc
Giết chết gă phong trần…

Cũng chẳng phải là trăng
Lại càng không là nguyệt
Chỉ là bông điên điển
vàng mang mang bến sông…

Thế mà cả trăm lần
Ta nao nao chân thật
Có phải v́ yêu đất
Mà đau đáu áo khăn?

Em không phải mùa xuân
Của giêng, hai Sa Đéc
Chắt chiu ta chỉ biết
Đấy là xuân trong ḷng…

Là lăm le hừng đông
Cho hoàng hôn bái biệt…
Hỡi em, người Sa Đéc
Có về với anh không ?

Trần Dzạ Lữ

 

 

 

 

art2all.net