|
Trần Dzạ Lữ
HẸN O KIẾP SAU Tặng Một người.
Lỡ kiếp này, chim bay hoang hoải Cau với trầu chưa thắm nụ nhân duyên Tui với O lạc xứ xa miền Người bên ni, kẻ bên tê ngóng mãi…
Có chi mô? Sao lòng cứ hỏi O mô rồi? Răng không phải của tui? Khăn áo nơi xa cứ mộng một người Bùa ngãi hí? Không dưng tình bước vội…
Thương O nhiều, nhưng khờ, ngại nói Đến chia xa mới biết đau đầu Tui ngậm ngùi bước qua hối lỗi O thẩn thờ đi giữa mưa ngâu!
Lỡ kiếp ni, không sống đươc vì nhau Hẹn kiếp sau mình nên chồng vợ Một liếc mắt là trăm thương ngàn nhớ Một vòng tay ấm đến cồn cào…
Ừ, cứ mong một kiếp qua mau Để kiếp sau hai đứa mình gặp gỡ Sẽ nồng nàn đến từng hơi thở Hôn một lần đăm đắm đến ngàn sau…
Trần Dzạ Lữ ( SàiGòn, tháng 11 năm 2011)
|