|
Trần Dzạ Lữ
KHI VẮNG EM BÊN ĐỜI
Em đi rồi- Căn nhà trống vắng Một ḿnh anh đối diện nỗi cô đơn Tháng hai SàiG̣n sao nghe nằng nặng Như là mưa đang trút xuống tâm hồn…
Em đi rồi-Cảnh cũ lại buồn hơn Khi thiếu vắng một tấm ḷng tri kỷ Mở trang sách đọc hoài không biết nữa Ḿnh có cần t́m kiếm một mùi hương ?
Em đi rồi –cây cột điện chon von Anh đứng dựa nghe sầu phiêu lăng Tiếng độc huyền nhà bên tản mạn Khi hương quỳnh ngan ngát nhớ thương!
Em đi rồi-Cô độc một vầng trăng Nhỡ chênh chếch qua hồn khuya khoắt Anh gửi mail đến cả trăm lần Mà không biết ḿnh gửi về đâu nữa!
Em đi rồi-Anh ăn cơm từng bữa Đũa so le không thiết nỗi cân bằng Uống nỗi niềm như là độc dược Để ru ḿnh ngủ muộn giấc phù vân …
Trần Dzạ Lữ ( Sàig̣n tháng 3 năm 2010 )
|