|
Trần Dzạ Lữ
KHÔNG CÁCH G̀
Không có cách ǵ quên được em đâu Người con gái đă một lần mở cửa Để anh bước vào hân hoan như gió Rồi biến thành cơn băo nhấn ch́m nhau…
Không cách ǵ em bỏ được anh đâu Một vầng trăng nơi cô quạnh hôm nào Đă đăm đắm suốt những lần ḥ hẹn Chiều bên em hăm hở nụ hôn đầu !
Em-người con gái từ cơi chiêm bao Anh-người con trai mọc lên từ đất Nhớ nhung nào mênh mông mà rất thật Như kiếp nào đợi sẳn để yêu nhau…
Không cách ǵ anh quên được em đâu Ḿnh có cả một vuông trời kỷ niệm Một nắm tay cũng đủ đầy lưu luyến Một mắt nh́n cũng tỏa sáng như sao
Ta dắt nhau đi lừng lửng buổi đầu Như biển thương rừng như sông thương suối Có ǵ đâu, ǵ đâu mà vồi vội Cứ vân du, bên ấy nắng xanh màu…
Đất níu trời rất đằm thắm ca dao Em níu anh đă bao mùa chung thủy Không cách ǵ ai ngăn chia em nhỉ Hôn phối này đâu phải đợi trầu cau ?
Trần Dzạ Lữ ( SàiG̣n tháng 4 năm 2011 )
|