TRẦN DZẠ LỮ



 

KIỀU NỮ

 

 

Nghe người gọi em chnh l kiều nữ
C nụ cười x lụa đất thần kinh
Ta ớ...bởi mnh l c lữ
Xa sng Hương nn dậy sng u tnh...

Em đi cc cn ta kẻ lnh đnh
Răng lại ước chuyện phu th em h?
Đời bất toại, nn ngy về l nh
Cu thơ buồn bẻ mộng giữa chiều xanh

Trong điện ngọc, o cung phi em mặc
Một sắc vng chới với tri tim kh ?
Qua mấy cửa ta chờ! Chi lạ rứa !
Bn hong thnh, bng ngựa nhớ hương xưa...

Giận chiếc cầu cong cứ thả sương m
Về chưa kịp, xt v mười hai nhịp...
Mỗi nhịp thương người lặng thầm, ta biết
khng cn ai nghing chiếc nn bi thơ.

Khng cn ai để gọi lc sang ma
Đng xm xịt, mu trăng tn đỉnh Ngự
Em vo Nội, nghĩa l ta trấn thủ
pha khng nhau, ngơ ngc kiếm cung thừa...

Cứ do dc kiều nữ vẻ anh thư
Khi ht hỏng cu nam bnh thương nhớ
Con mắt ai, nhốt hồn ta trong đ
C bao giờ ting tiếc g khờ chưa?

Trần Dzạ Lữ


 

 

 

 

art2all.net