TRẦN DZẠ LỮ

 

MẮC CỠ

Mắc cỡ chi m em đy đẩy
Khi ai kia đang tự nguyện nạp mnh?
Cha thấy rồith ra l vậy
Phật mỉm cười: L chuyện chng sinh!

Mắc cỡ chi m em sợ rập rnh
Đm quan họ chng mnh vấp phải?
Đừng bao giờ bước sang lề tri
Để một người chin nhớ mười thương

Mắc cỡ chi m em đổ lỗi con đường
Xa ngt mắt dấu tnh cơ chứ ?
Tiếng chung gọi tri tim lữ thứ
D nơi đu anh cũng vồi vội quay về.

Biết rằng em khng c ba m
Nhưng nụ cười khiến anh chết giấc
Con mắt liếc điệu đng-i gi Bắc
Anh phập ph mắc lưới tnh si

Can cớ chi m em giấu cu thề
Sau mi tc mun di cơ chứ ?
Hy ni rằng đi ta khng cần biết
Khi yu người trời c ng, đất nghing

Mẹ thấy rồi đừng mắc cỡ nghe em
Thế no anh cũng dắt em về Huế
Ma thu ma thu vng bay theo l nhớ
Nước sng Hương soi bng rất tnh !

Trần Dzạ Lữ



 


LỠ HẸN

Lại treo nỗi nhớ vo tim
Khi em lỗi hẹn một đm ru tnh
Chắc m tiếng m, cu kinh
Qun anh ở giữa Hậu Đnh Hoa xưa?

Lại treo nỗi nhớ vo thơ
Mi con gi Bắc đỏ bờ liu trai
Lang thang anh, ci mưa ngoi
Bềnh bồng tc gi, em hoi thương chưa ?

Trn lan can, bng ai g
Bện dy tnh i, thả ba rưng rưng
Ci cu quan họ lưng chừng
Eo thon ngực nở, em tung tấyngười !

Anh treo mỗi nhớ một đời
Chờ em răng khễnh, nn gi đam m
Tiếng chung gắp một lời thề
Nợ nhau kiếp trước nn về với nhau

 

Trần Dzạ Lữ

            

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net