Trần Dzạ Lữ

 

M Ắ T   H U Ế
 

 

Dù ở đâu không thể nào lẫn được

Đôi mắt em thăm thẳm mộng bên trời

Mắt đợi chờ làm điếng cả hồn tôi

T́nh như rứa làm răng tôi cất bước ?

 

Dù ở đâu không thể nào quên được

Mắt-Huế-Em là lạ thuở yêu người

Mắt Nội thành soi rơ trái tim tôi

Thương là tặng dẫu ngày sau vô phước…

 

Dù ở đâu không thể nào xa được

Mắt-Huế-Xưa theo dơi bóng giang hồ

Tôi phải trôi về trong những cơn mơ

Áo –Tím-Huế bay trong chiều- lụa- bạch..

 

Đôi mắt ấy thoạt nh́n như sắp khóc

Dầu đời tôi hóa đá cũng chao ḷng

Mắt u hoài vẫn liếc dáng thủy chung

Như mắt Mạ chờ Cha nơi phố cũ…

 

Dù ở đâu tôi không thể nào quên được

Mắt-Huế-Em ngái ngút vẫn đâm gần

Mắt níu đời quen cho đến trăm năm

T́nh như rứa làm răng tôi cất bước ?

 

 

 

 

 

Giọng Người Thỏ Thẻ


Lâu lắm rồi mới nghe giọng của em
Giọng thỏ thẻ của người con gái Huế
Tôi xa xứ nên bồn chồn như thể
Gặp Hoàng Thành trong tiếng nói sông Hương…

Bao nhiêu năm tôi uống nước xa nguồn
Nhưng vẫn nhớ hoài mô,tê , răng, rứa
Vẫn thương mạ với câu ḥ nghiêng ngửa
Đêm Kim Long đứt ruột khúc Nam B́nh!

Và Vỹ Dạ ngày xưa em nghiêng nón
Cho ai về lẽo đẽo mộng thu phai?
Tiếng như chim em nhả nhạc bên đời
Người du tử cũng hồn xiêu phách lạc!

Đến SàiG̣n -Phố phồn hoa, đài các
Mà sao em thỏ thẻ vẫn ân cần ?
Chờ anh hí ! Đă làm tôi rơi nón
Lúc qua cầu ngơ ngẩn một vầng trăng…

Thêm điệu hát chầu văn em ngẫu hứng
Càng khiến tôi da diết đến se ḷng
ơi giọng Huế khi mô rồi cũng rứa
Bên tai người thánh thót tiếng yêu thương

 

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net