|
Trần Dzạ Lữ
M
Ắ T H U Ế
Dù ở đâu không thể nào lẫn được Đôi mắt em thăm thẳm mộng bên trời Mắt đợi chờ làm điếng cả hồn tôi T́nh như rứa làm răng tôi cất bước ?
Dù ở đâu không thể nào quên được Mắt-Huế-Em là lạ thuở yêu người Mắt Nội thành soi rơ trái tim tôi Thương là tặng dẫu ngày sau vô phước…
Dù ở đâu không thể nào xa được Mắt-Huế-Xưa theo dơi bóng giang hồ Tôi phải trôi về trong những cơn mơ Áo –Tím-Huế bay trong chiều- lụa- bạch..
Đôi mắt ấy thoạt nh́n như sắp khóc Dầu đời tôi hóa đá cũng chao ḷng Mắt u hoài vẫn liếc dáng thủy chung Như mắt Mạ chờ Cha nơi phố cũ…
Dù ở đâu tôi không thể nào quên được Mắt-Huế-Em ngái ngút vẫn đâm gần Mắt níu đời quen cho đến trăm năm T́nh như rứa làm răng tôi cất bước ?
Giọng Người Thỏ Thẻ
|