|
Trần Dzạ Lữ
M Ẹ Ơ I !
Mẹ ơi mẹ giữa ṿng đời nghiệt ngả Nhiều khi con phải vượt lên chính ḿnh Trước mặt, sau lưng hố thẳm rập ŕnh Đường thiên lư cứ hỏi ḷng hối hả ?
Bỏ quê quán để trở thành khách lạ Mẹ đừng buồn con-một đứa phiêu linh Bỏ ḍng sông Hương một thuở tự t́nh Ôm trôi nổi để gặm hoài đắng, chát…
Bao nhiêu năm con vẫn c̣n ngơ ngác chốn thị thành, mai mốt sẽ về đâu ? Ly rượu cạn, hồn đau, ai tri kỷ ? Thèm lời ru của mẹ đến chiêm bao !
Ngôn ngữ kia như trái bóng nhiều màu Người phủ dụ làm sao con tin được ? Sống như đất, suốt một đời chân thật Biết t́m đâu t́nh hương bưởi hương ngâu?
Nhớ như in lời mẹ dặn hôm nào: (sống chí t́nh đó là điều tốt nhất ) Nhưng thị phi luôn lơ lửng trên đầu Con chưng hửng…khi biết ḿnh thất thế !
Bao nhiêu năm, vẫn thèm về với mẹ Dẫu lượng đời hao hụt cơi phù hoa Có nơi đâu bằng được chốn quê nhà Phải không mẹ?-Người con yêu quư nhất !
Lúc sinh con cũng là lúc mẹ mất Một vầng trăng kỷ niệm đă vuông tṛn Mắt mẹ buồn như mắt của hoàng hôn Cha khuất núi một ngày mưa lất phất !
Con cũng mất một t́nh yêu thứ nhất Nơi Hoàng Thành ngày ấy đă xa xăm Chiều Thiên An-Sao dấu ấn vẫn c̣n Môi phụ bạc rời xa môi quay quắt ?
Mẹ ơi mẹ con vẫn tin rằng đất Vẫn bao dung cho kẻ biết quay về Cơm với cá vẫn ngot ngào tiếng hát Lư mười thương viên măn một t́nh quê …
Trần Dzạ Lữ ( SàiG̣n tháng 4 năm 2011 )
|