|
Trần Dzạ Lữ
MỘT CHUYẾN XUÔI TRUNG
1. Lên chuyến Boing tại phi trường Tân Sơn Nhất lúc 7 giờ sáng.
Chỉ khoảng 1 giờ 20 phút sau đă đến sân bay Phú Bài. Chào
Huế. Chào Cố Đô, sau 30 năm tôi mới đưa con về thăm quê
Nội. Căn nhà cũ. Người thân yêu. Tôi bàng hoàng xúc động. Huế
đó sao? Huế năm 2008 đă thay da đổi thịt. Đường làng bê–tông
hóa, không c̣n cảnh lầy lội như xưa. Làng tôi: Làng Văn Hóa
Ngọc Anh. Làng có đứa con xa xứ nay quay về tạ lỗi với quê
hương. Buổi trưa có thêm người chị từ Đà Nẵng bay ra. Thế là
Anh chị em kéo nhau lên Kim Long ăn bánh ướt, uống bia HuDa
cho đă những năm tháng xa cách mù khơi. Thế là chuyện đời,
chuyện t́nh được dịp râm ran. Chị tôi bảo: Mi thất t́nh đầu
đời là đứa con gái ở Ṭa Khâm mắt ướt như khóc đó. Đúng
vậy, tôi ra đi ngày nào với mối hận t́nh khi lưu lạc phương
Nam. Nàng bây giờ chắc đă thành bà ngoại và cũng xa xứ như tôi - ở tận đâu trên Pleiku. Nhắc lại chi cho thêm buồn!
Buổi tối lại kéo nhau lên bờ sông Hương uống Café, nh́n
cầu Trường Tiền đổi màu ngũ sắc. Đêm Huế thật thanh b́nh
và kỳ diệu lạ thường.
2. Tôi tổ chức lễ ra mắt bà con nội ngoại con rễ và con gái.
Bà con tụ hội đông vui -c̣n có cả bạn bè thời trung học
Nguyễn Tri Phương. Mấy d́ mấy cậu mừng tôi về cố hương
mà khóc v́ xúc động bởi đứa cháu lâu ngày chầy tháng -nay
lại trở về hăm hở, nồng nàn như xưa. Một ngày. Một ngày
gặp gỡ mà ḷng cứ bịn rịn, khôn khuây nỗi niềm. D́ Khả,
d́ Chắc ở Vân Thê. Cậu Ngộ ở tận Nam Đông, Khe Tre.
Anh Thiều, anh Dũng ở Nguyệt Biều. Làm sao tôi quên
được những tấm ḷng nhân hậu ấy. Ngày nào đói khổ các
d́ các cậu gạo bới cơm đùm lên thăm. Gặp d́ , tôi lại nhớ
lời ru của mẹ ngày xưa. Giọng ru lời thơ Kiều đă vận vào
đời tôi từ lúc nằm nôi. Lớn lên trôi nổi, muộn phiền nhưng
biết làm sao hơn khi thơ chọn tôi chứ tôi đâu chọn thơ!
Thơ và Phương Nam Hành! Nhiều năm. Nhiều năm đôi khi
nhớ làng đứt ruột.
3. Nói đến Huế là phải nhắc đến lăng tẩm, đền đài, những di
tích không thể không gọi tên, nhắc đến. Bởi vậy, tôi đă dành
trọn một ngày đưa vợ con đi tham quan. Đường sá lên các
lăng tẩm bây giờ dễ đi hơn nhiều.
Đầu tiên tôi đi thăm lăng Tự Đức. Đây là ông Vua thích
Văn học như Đường Minh Hoàng bên Trung Quốc. Tôi nhớ
không lầm th́ ông có 2 câu tôi rất thích: Đập cổ kính ra
t́m lấy bóng/ Xếp tàn y lại để dành hơi…
Trước khi vào thăm lăng , tôi ghé vào một quán nước
trước lăng. Cây Vả sau 30 năm tôi mới thấy lại và là h́nh ảnh
thu hút N.C -con gái tôi- trước tiên..
Quấn quưt cây Vả và mân mê như một báu vật bởi chùm
trái bao quanh gốc cây thật đẹp. Sau đó chụp h́nh với nhiều
tư thế trước cây Vả. Thế nào trưa nay tôi cũng kêu chủ
quán cho ăn món Vả trộn.
Trong các lăng tẩm ơ Huế, lăng
Tự Đức lớn hơn cả với lối kiến trúc cổ chắc chắn. Suốt buổi
sáng tôi tham quan mới hết lăng.Buổi trưa đi thăm
đồi
Vọng Cảnh. Cảnh quan ở đây thật hùng vĩ và thơ mộng. Sau
đó tôi đi thăm lăng Khải Định.Khu di tích này không rộng
lớn như lăng Tự Đức, nhưng lối kiến trúc vừa cổ vừa tâncũng rất lạ mắt.Tham quan xong lăng Khải Định th́ trời
mưa như trút.
4.Sau 3 ngày ở Huế tôi lại lên xe đ̣ ra Quảng Trị, quê
chồng của N.C . 36 năm tôi mới trở lại vùng đất lửa ngày
nào. Ba mươi sáu năm sau tôi mới thăm lại Cổ thành.Tất
cả đă hồi sinh và thanh b́nh không tưởng nổi. Hải Lăng
ngày nào xơ xác, những độn cát u hoài, những rú buồn hiu
trong chiến tranh, bây giờ là một Hải Lăng đường sá bê-tông hóa. Những mái tranh xiêu vẹo hờn uất nhường chỗ
cho những căn nhà ngói đỏ mọc lên bên ruộng vườn
bát ngát xanh tươi.Hải Lăng lại có thêm khu du lịch
sinh thái. Đó là bàu Trà Lộc. Bàu này nước trong xanh
tự nhiên giữa trời mây bao la. Bên bờ bàu mọc lên những
căn lều đón khách du lịch thật dễ thương. Trưa hè thoang
thoảng gio' qua, bạn thưởng thức món cá chép hấp cùng
bia HuDa th́ không c̣n ǵ thú bằng. Cáp Văn hiến đón
bầu đ̣an của tôi như thế, hết trưa về nhà nghỉ ở thôn
Trà Lộc.
Ở thôn Trà Lộc 3 ngày tôi gặp gỡ và tiếp xúc nhiều
người dân ở đây. Họ vẫn sống thật thà, chân t́nh và hiếu
khách. Thôn làng bây giờ ở Hải Lăng đă khác xưa, nhà
ngói mọc lên nhiều hơn. Trà Lộc bây giờ hăm hở, không c̣n
vướng vít sầu đau của những độn cát, những rú rừng giăng
mắc tai ương như thời chiến tranh. Tôi đă thấy được bức
tranh thanh b́nh, yên ả trước mắt. Nhà nào ở đây chi ít
cũng có xe gắn máy để đi lại và tivi để xem và nhận
biết những thông tin mới nhất không chỉ ở VN mà luôn
cả thế giới.
5.Giă từ Hải Lăng tôi lại lên tàu từ Đông Hà đi Diêu Tŕ.
Đến Qui Nhơn lúc 5 giờ chiều , việc đầu tiên là chúng
tôi kiếm một quán bún cá để ăn v́ qua một đêm đă đói.Vả
lại ở đấy nổi tiếng bún cá ngon lại rẻ nữa.Sau đó thuê
khách sạn gần băi biển Qui Nhơn ngủ qua đêm.
Sáng hôm sau chúng tôi thức dậy sớm để đi Ghềnh Ráng
viếng mộ Hàn Mặc Tử.
Lên khỏi dốc Mộng Cầm là thấy ngay mộ thi sĩ họ Hàn.
Trên đồi cao một ḿnh ông chói lọi như thơ ông chói lọi
trên bầu trời thi ca VN của thập niên 30-40:
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nưả hồn tôi bỗng dại khờ
Tôi lạy thi sĩ bốn lạy và nghĩ về cuộc đời của ông đầy điên
mê và đau đớn tột cùng. Chết lúc mới 28 tuổi. Tôi lại nhớ
bài hát của một nhạc sĩ viết về ông và đất Qui Nhơn. Nửa
đời chưa qua hết… Vâng, nửa đời chưa qua hết nhưng thơ
Ông sống măi trong ḷng người đọc trên thế gian này.
Tạm biệt Đồi-Thi-Nhân, tôi ghé một quán Café sau lưng
đồi. Vừa ngồi nhâm nhi café vừa ngắm biển, ngắm núi Qui
Nhơn, cảnh sắc ở đây đẹp đến nao ḷng…
6.Trở lại Sài G̣n, trở lại phố phồn hoa, tôi lại lao vào
cuộc mưu sinh tất bật, chộn rộn. Càng tất bật, chộn rộn
tôi lại thèm nhớ những chuyến đi. Những chuyến đi tức là
sống lại chính ḿnh…
Trần Dzạ Lữ
( SàiG̣n tháng 6 năm 2008 )
trang Trần Dzạ Lữ
art2all.net
|