|
Trần Dzạ Lữ
NẾU
Nếu ngày mai em biến khỏi vườn địa đàng Th́ anh sẽ là người câm cùng cuối Và sẽ là người điên không nói Sửng sốt bên ḷng nỗi nhớ mang mang…
Nếu ngày mai không thấy bóng người thương Anh sẽ mỏi ṃn trên đồi ân ái Nắng nhạt dần và chiều phai rất vội Con chim buồn gơ mỏ gọi mùa xuân !
Nếu ngày mai không thấy dấu nai ngoan Nghĩa là em tạ từ rừng cổ tích Anh sẽ rớt vào đêm quay quắt Khi kiếm t́m một ánh sao hôm…
Nếu ngày mai sông cạn đá ṃn Em nghẽnh ngăng cuối đường ngờ ngợ.. Anh vẫn là anh-con người nặng nợ Cuộc t́nh sầu-lệ đá chon von !
Nếu ngày mai em biến khỏi vườn địa đàng Anh chúa buồn đóng đinh trên thánh giá Soi dung nhan thấy ḿnh kẻ lạ Vẫn yêu em-từ thuở hồng hoang…
Trần Dzạ Lữ (Sài G̣n tháng 11 năm 2011 )
|