|
Trần Dzạ Lữ
NGƯỜI ĐỐT THỜI GIAN
Đốt hết mùa hạ Tôi còn gì không? Còn trong đáy cốc Nỗi buồn mênh mông…
Đốt hết mùa thu Tôi còn trăng lu Chim bay biền biệt Tình xưa tuyệt mù…
Đốt hết mùa đông Hồn tôi trống vắng Lời ca nằng nặng Bên chiều mưa mong!
Đốt hết mùa xuân Tôi còn gì không? Còn trong khói thuốc Bóng đời lông nhông…
Đốt hết bốn mùa Tôi còn gì không ? Còn sợi tóc bạc Treo tình hư không …
Trần Dzạ Lữ ( 2009 )
|