TRẦN DZẠ LỮ

NHẬT KƯ HÀNH TR̀NH:

ĐÀ NẴNG


          Nghe thiên hạ nói về chiếc cầu T́nh Yêu ở Đà Nẵng rất trữ t́nh, lăng mạn khi nam thanh nữ tú đến đây khắc ghi tên ḿnh để kỷ niệm. Để “ trăm nghe không bằng mắt thấy” Tôi và Lơ Đễnh quyết định mua vé máy bay về Đà Nẵng.
 

Ngày …tháng…năm
Chuyến bay VN 108 từ thành phố đi Đà Nẵng khởi hành lúc 9 giờ sáng nhưng tôi và Lơ Đễnh đến sớm nên ngồi nhâm nhi cà phê sáng. Sau đó làm thủ tục rồi vào pḥng chờ đến gần 9 giờ mới lên máy bay. Tranh thủ lúc vừa cất cánh, Lơ Đễnh đưa Ipad lên ghi h́nh tôi. Tôi đă từng đi nhiều lần máy bay, kể cả máy bay quân sự nhưng chưa lần nào tôi được ghi h́nh tuyệt như thế này. Phải nói là nhiếp ảnh gia Lơ Đễnh có tay nghề. Thấy h́nh tôi rất vui. Sau đó tôi lại ghi h́nh cho Lơ Đễnh. Coi cũng được nhưng không thể so sánh với Nàng. Cảm ơn em. Khi máy bay lên cao bỏ lại thành phố sau lưng. Vượt lên cả ngàn mây trắng mới thấy ḿnh nhỏ bé làm sao. ! Ḿnh giống như hạt bụi nhỏ nhoi. Lơ đễnh bâng quơ hát: Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi…để một mai…Tôi nói nhỏ vào tai Lơ Đễnh: Em hát như thiếu nữ hát. Nhưng đang bay ń…Lơ Đễnh cười nụ: Anh sợ à? Sợ chi mô! Có chi hai đứa ḿnh cùng... Khi máy bay chao lượn trên không trung tôi lại nhớ đến những tác phẩm của nhà văn pháp Saint-Exupery và Toàn Phong ( VN ) viết về cuộc đời phi công cùng những suy nghĩ của họ thật thú vị. Tṛ chuyện một hồi tiếng tiếp viên trên máy bay đă thông báo: 'Máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Đà Nẵng, quư khách vui ḷng thắt dây an toàn, không mở máy điện thoại'. Ui chao ơi! Sướng thật, một loáng đă xuống Đà nẵng. Tôi gọi điện cho Tâm Giao. Cô bé nói chú và chị cứ về Ks đi, chiều 3 giờ cháu đến đón nhé. Ngoắc một chiếc taxi về ks AtLanTic. Đây là một ks khá lớn ở bên biển Mỹ Khê. Ở đây chúng tôi có thể làm ǵ tùy thích mà không sợ phiền đến ai. Nhớ tháng trước tôi về ĐN rất đầm ấm trong ṿng tay bạn bè. Nhưng lần này đi cùng Lơ Đễnh nên tôi hóa thành kẻ ” xuất quỷ nhập thần”, im re bà rè. Nếu bạn bè biết tôi khó mà thoát…Mục đích lần này tôi về là bước tới cây cầu t́nh yêu, thăm Tâm Giao và chị Ái Niệm.
 

Ngày…tháng …năm
Đúng hẹn, 3 giờ chiều Tâm Giao đến đón chúng tôi. Chúng tôi cùng tản bộ trên đường Dương Đ́nh Nghệ, quận Sơn Trà. Một con đường sạch đẹp, có nhiều bóng cây mát mẻ. Hèn ǵ Tâm Giao mua nhà ở đây. Khoảng 10 phút đi bộ là đến nhà cô bé. Bước vào nhà Tâm Giao tôi hết sức ngạc nhiên v́ lối kiến trúc nửa tân nửa cổ. Chồng cô bé đón chúng tôi bằng nụ cười hết sức thân thiện dù đây là lần đầu gặp nhau. Họ đăi tôi và Lơ Đễnh ăn món cháo vịt –quận-3: Là đặc sản địa phương nổi tiếng. Qua tṛ chuyện, tôi biết chồng cô bé Tâm Giao là một kiến trúc sư. Anh chàng này cũng khá hiểu biết về giới văn nghệ. Hai vợ chồng rất phục bố Giao ( Đoàn Huy Giao, một người tự ḿnh xây dựng Bảo Tàng bên núi Sơn Trà phía dưới Băi Bụt ). Chuyến đi trước tôi đă ghé bảo tàng của Giao. Anh lặn lội khắp mọi miền, nhất là ở Tây Nguyên để tha về nhiều món đồ cổ giá trị. Chuyến đó tôi đi cùng Gia Nguyễn, Nguyễn Ngọc Hạnh, nhà phê b́nh văn học Đặng Tiến… Tôi cũng mơ có một chuyến đi lâu dài về ĐN để ghé đây ngơi nghỉ và viết lách. Bảo Tàng có tên là ĐÙNG Đ̀NH, tên một loài cây. Cây này đụng vào là ngứa chết…đi được.

 

5 giờ chiều chúng tôi chia tay vợ chồng Tâm Giao để đi thăm chị Ái Niệm ở đường Nguyễn Chí Thanh. Gặp nhau chị Niệm không ngờ tôi ra ĐN nhanh thế và có thêm bóng hồng nhan tri kỷ… Chị tṛ chuyện với Lơ Đễnh nhiều. Chị vui khi nhận tập thơ đầu tay của Lơ Đễnh gửi tặng. Thơ em sâu sắc, có hồn… Là một người đầy trải nghiệm, sống có tâm và làm việc th́ cật lực chị bước qua dâu bể cuộc đời một cách an nhiên, tự tại. Chị nhắc lại kỷ niệm cũ. Năm 1973 tôi bỏ ĐN vào SG chị có làm bài thơ Đưa Tiễn tặng tôi. Buổi họp mặt bạn bè lúc ấy đông vui lạ lùng. Chị ngâm bài thơ ấy bằng giọng Huế ngọt như mía lùi. Tôi sửng sờ. Bạn bè cảm động. Bất ngờ NTT ào vào như một cơn gió lốc. Anh quỳ gối trước chị Niệm và nói: Anh yêu em Niệm à. Cho anh hôn một miếng rồi chết anh cũng chịu. . . Mọi người không nhịn được nụ cười. Riêng chị Niệm th́ mặt tái đi. Tôi nghĩ anh chàng này nói thật v́ NTT sống rất nghệ sĩ cho đời, cho thơ. Sau này anh chết ở băi biển Long Hải cũng đẹp như mơ. Chị Ái Niệm ( chị con bà cô ruột tôi ) dù không sắc nước hương trời nhưng cái đẹp tâm hồn của chị cũng đă khiến một số người làm thơ điêu đứng… Chị lục lọi ra mấy băng nhạc tặng cho Lơ Đễnh. Trong số đó có Ẩn Lan ( PTL) phổ thơ chị và tôi. Dù đă ngoài 50 nhưng giọng hát của Ẩn Lan ngọt ngào và trẻ trung như giọng hót hoàng anh trên đỉnh phù vân. Lan man gần hết chiều, chị Ái Niệm rủ tôi và Lơ Đễnh đi ăn bún chả cá ở giữa đoạn đường Nguyễn Chí Thanh. Lời đồn quả không sai. Bún ngon lạ! Chia tay chị Niệm về lại ks, Lơ Đễnh canh giờ để đưa tôi đến Cầu Rồng xem rồng phun lửa. 11 giờ đêm chúng tôi tới Cầu Rồng. Thiên hạ đông như kiến. Lựa một chỗ ngồi hợp lư để xem. Con Rồng phun đâu mấy lần, lửa không nhiều như Lơ Đễnh nghĩ ( v́ lần trước cô đi xem, rồng phun lửa bùng cao và phun nhiều lần). Khoảng đâu 10 phút nhưng đợi chờ th́ hơi lâu. Trở về chúng tôi lên một chiếc xe điện ( Xe chuyên chở du khách đi dạo quanh băi biển, có nơi c̣n gọi là xe Tuk-Tuk) v́ Lơ Đễnh thích thế. So với taxi th́ xe này giá cao hơn (không chỉ hai người mà trên xe c̣n 5 người nữa). Trên đường về, Lơ Đễnh bắt chuyện với mấy chị ngồi trên xe. Họ nói về con rồng phun lửa, Lơ Đễnh chêm vào một câu hóm hĩnh: Chắc năm nay Rồng ho…lao ! Mấy chị đi cùng cười ngất. Thấy vui họ mời tôi và Lơ Đễnh đi dạo với họ. Nhưngđành từ chối một cách tế nhị bởi trời cũng đă gần khuya.


Ngày…tháng…năm…
Chúng tôi chỉ có 3 ngày. Ngày đi. Ngày ở. Ngày về với Đà Nẵng. V́ vậy, ngày này (CN ) tôi và Lơ Đễnh nói với nhau: Ngày của riêng ḿnh. Hôm qua Tâm Giao có giới thiệu quán cà phê Amazon ở cầu Trần Thị Lư ngon tuyệt. Thế là sáng sớm tôi và Lơ Đễnh thức dậy sớm ( dân ghiền cà phê mà ) đến đó. Điện thoại mời vợ chồng Tâm Giao cùng uống. Nhưng họ cũng có ngày của riêng ḿnh. Quán nằm bên bờ sông, đúng là lư tưởng. Nhưng cà phê th́ uống không đă v́ ly chỉ có một ít cà phê và vài cục đá nhỏ. Cà phê ĐN khác với cà phê SG.Trước bối cảnh dễ thương thế này Lơ Đễnh lại tranh thủ ghi h́nh. Gần trưa chúng tôi lên taxi đi thăm mấy cây cầu như cầu Quay, Cầu Rồng, cầu Trần Thị Lư và qua cây cầu dài nhất ĐN là cầu Thuận Phước. Sau đó về nghỉ ngơi để chiều đi Hội An. Về ĐN mà không đi thăm phố cổ Hội An là điều thiếu sót trong đời. Trong mong muốn, Lơ Đễnh c̣n muốn rủ tôi lên Bà Nà. Nghe nói trên đó là Thiên thai. Nhưng tôi lại không thích lên đó. Buổi trưa về quán ăn gần ks. Chúng tôi ăn cơm và kêu món cá lóc hầm chuối chát,  món mà tôi và Lơ Đễnh đều thích.

 

5 giờ chiều thuê bao một chiếc taxi đi Hội An. Xe chạy dọc theo bờ biển. Gió lồng lộng thật thích thú. Anh tài xế c̣n kêu chúng tôi ghé thăm làng đá Mỹ Nghệ nữa. Đá qua bàn tay của nghệ nhân điêu khắc, mọi thứ trở nên tuyệt hảo. Giă từ làng đá, xe lại vun vút trong bóng chiều. Hơn một tiếng đồng hồ chúng tôi đă tới phố cổ. Đây là cơi của các ông Tây bà Đầm thích tham quan, du lịch nhưng đâu thiếu người VN? Mua vé tham quan xong, chúng tôi tản bộ qua Chùa Cầu, qua chợ đêm. Đèn lồng treo cao cao, lung linh huyền hoặc ngỡ như ḿnh đang lạc vào mê cung… Lơ Đễnh lại ghi h́nh bằng Ipad. Trên chiếc cầu vào chợ đêm th́ ” người xe như nước, áo quần như nêm. ” Nhớ cao lầu nên tôi và Lơ Đễnh ghé vào ăn. Giá cả không đắt đỏ mấy nhưng Cao Lầu bây giờ không ngon bằng ngày xưa. Nhớ thập niên 60, bọn tôi: Tôi, Đynh Trầm Ca, Đoàn Huy Giao, Vũ Hữu Định, Trường Thi… hay vào giao lưu thơ với Hoàng Lộc và trường trung học Trần Quư Cáp nên cũng thường ghé ăn cao lầu. Chắc chất lượng cao lầu hồi nớ đậm đà hơn. Hay tại ḷng ḿnh hoài cổ ? Tham quan mỏi chân và mua hàng kỷ niệm, chúng tôi lại lên taxi về lại Đà Nẵng bỏ lại đêm Hội An huyền hoặc sau lưng. Về ks, không hiểu sao chúng tôi lại khó ngủ. Ra ban công nh́n thành phố Đà Nẵng về đêm. Thành phố xanh sạch đúng nghĩa của nó. Lơ Đễnh lại hát. Tiếng hát bay lên trời đêm. Tiếng hát khiến tôi mềm ḷng qua điệu nhạc BOLERO mang mang t́nh phụ…


Ngày…tháng…năm
Ngày chủ nhật trôi qua nhanh. Thế là chúng tôi chỉ c̣n buổi sáng với Đà Nẵng. Thức dậy gọi taxi qua cà phê Phố Xưa. Nhâm nhi cà phê chờ 9 giờ qua lại nhà chị Ái Niệm. Quán kiến trúc theo kiểu Chăm ( mà tôi biết bạn tôi LCĐ chủ chốt xây dựng ) rất ấn tượng. Quán này bạn bè ĐN hay ghé. Thế mà sáng nay không thấy ai cả ( may thiệt, nếu gặp chắc họ không cho tôi đi )Ghé chào chị Ái Niệm lần nữa và lấy Chả Ḅ cùng Nem Đà Nẵng. Quà ĐN Lơ Đễnh dành cho Mẹ. Đi mô rồi cũng nhớ về nơi chốn b́nh yên nhất của nàng : Căn nhà của Mẹ. Trưa về lại ks nghỉ ngơi. Hơn 12 giờ 30 chúng tôi vào phi trường để đợi chuyến bay VN117 vào SG. Lần đi ra nhanh và đúng giờ bao nhiêu th́ lần vào chậm chạp, trắc trở bấy nhiêu. Ở pḥng chờ tới 14 giờ 30 ( giờ khởi hành ) lại được thông báo 15 giờ 30. . Đến hơn 15 giờ 30 lại nghe thêm thông báo: 16 giờ 20 mới chính thức bay. Tôi và Lơ Đễnh vô cùng sốt ruột nhưng cũng đành chờ, biết làm sao đây ? Saigon lại hiện ra trong mắt tôi: Nơi huyên áo ồn ào là để dành cho lớp trẻ. Tuổi này ḿnh cần tĩnh lặng nhưng cũng phải về thôi. Hơn một giờ bay SaiGon đă hiện ra nhưng do thời tiết xấu hay do kỹ thuật mà chuyến bay không đáp xuống liền. Cứ vần vũ măi trên bầu trời để thêm một lần chúng tôi sốt ruột. Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh an toàn lúc gần 18 giờ chiều. Tạm biệt Đà Nẵng. Tạm biệt những ngày yên vui nơi ấy. Tôi nói với Lơ Đễnh: Có lẽ do hạnh phúc quá viên măn nên ḿnh quên đi thăm chiếc cầu T́nh Yêu ở Đà Nẵng. Mà chiếc cầu ấy ở đâu nhỉ ? Lơ Đễnh hất nụ cười kiêu bạc hằng cữu: Ừ hí !


Trần Dzạ Lữ

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net