TRẦN DZẠ LỮ

NHẬT KƯ HÀNH TR̀NH:

VỀ TIỀN GIANG
 


          Lời hẹn với B. ngót nghét 2 năm…Bây giờ Tôi, Nàng và N. mới thực hiện được bởi sự vô thường luôn song hành cùng cuộc sống. Quyết định và gọi điện cho B. Một thổ địa đáng tin cậy.

 

Ngày…tháng…năm…

Hẹn nhau đúng 9 giờ ở đường Nguyễn Trăi. Nhưng N. đến sớm v́ ngủ không được. Chắc em gái nôn nao cho chuyến đi đầy hứa hẹn bất ngờ và thú vị. Khi tôi và Nàng đến N. mới yên tâm. Lên xe 29 chỗ ngồi: SàiG̣n-Cai Lậy. Sáng nay trời chỉ he hé nắng. Cầu mong trời đừng mưa tầm tă…Hồi hôm Nàng đă gọi điện đăng kư trước. Vậy mà giờ đây nhà xe xếp cho 3 anh em tôi ngồi sau cùng. Bực ḿnh nhưng thôi kệ! Lần lượt xe qua B́nh Chánh rồi không mấy chốc lên đường cao tốc. Lâu rồi tôi mới có dịp nh́n lại con đường này. Cũng thông thoáng đấy chứ. Xe đến Trung Lương, Nàng gọi điện cho “Bác B. ” để hướng dẫn dù Nàng đă xuống Cai Lậy một lần rồi. Chuyện ǵ Nàng cũng nhanh nhạy, thông minh song chuyện nhà cửa, đường sá th́…bó tay !!

Hơn một tiếng rưỡi đồng hồ vượt đường trường êm thắm, xe ngừng trước trường phổ thông trung học cấp 3 Đốc Binh Kiều. Chưa xuống xe đă thấy B. đón chúng tôi phía bên kia đường. Đó chính là nhà của B. Thoáng trông ở huyện mà có căn nhà bề thế thế cũng thật mát mắt. Vợ chồng B. đều là bác sĩ tim mạch. Vào nhà, B. giới thiệu chúng tôi với chị Châu( vợ B. ) và cô em gái tên K. . Chưa nói ǵ nhiều tôi đă “lác mắt” khi thấy hai tủ gơ cẩn xà cừ đựng toàn đồ cổ. Thích thú từ chén đĩa cổ, b́nh tách, bàn là, đồng hồ, bút máy, cơi đựng trầu, tem. . từ thời nảo thời nao đến nay. Đặc biệt, một người không hút thuốc nhưng hộp quẹt Zippo th́ cơ man…Tôi ngơ ngẩn. C̣n hai cô em th́ tha hồ lia máy. Có một chiếc xe đạp nhỏ mà hai O ngồi lên, thêm cả em gái B. chụp cho được tấm h́nh cười toe toét nhưng xe đạp th́ đ́u hiu và tội nghiệp v́ bánh muốn xẹp lép… Khách thành phố được chị Châu đăi một bữa trưa toàn đặc sản địa phương rất ngon miệng. Nhớ nhất là món bánh ḅ Cai Lậy mà không có nơi nào ngon hơn được ! Râm ran tṛ chuyện cũng gần 2 giờ chiều. B. lái xe 7 chỗ đưa 3 anh em tôi về khách sạn Q. M nghỉ ngơi. Hẹn 3 giờ 30 sẽ đưa đi thăm một ngôi chùa đáng thăm.

Đúng hẹn lại lên xe. B. đưa chúng tôi đi về phía Cái Bè. Trên xe tay lái lụa này cũng chụp h́nh, thêm cả mấy cô em cũng thế. Chiều dần trôi xe cũng dần trôi…B. đậu xe sát mé đường đất đỏ rồi hướng dẫn chúng tôi đi bộ vào thăm Chùa Kim Phước. Một ngôi chùa xa, đường vào chùa có chợ quê bán những hoa quả, cây trái trông ngồ ngộ. Điều khiến tôi liên tưởng đến chợ gần Cầu Ngói Thanh Toàn quê ngoại của tôi.

Trước tiên chúng tôi ghé căn nhà nuôi trẻ mồ côi của chùa có tên Mái Ấm T́nh Thương. Kêu cửa, ra đón chúng tôi là một cậu bé chừng 12 tuổi. Vào nhà thấy một cặp vợ chồng và khoảng 13 trẻ mồ côi đang xúm xít. Nàng và N. a vao bồng các cháu. Cháu nào cũng mắt sáng môi tươi. Tôi và B. nghe anh chị ấy kể về trường hợp ra đời của ngôi nhà nuôi trẻ. Đó là nhờ sự quan tâm và công sức của thầy trụ tŕ cùng toàn thể tăng ni trong chùa. Nàng bồng một lúc hai cháu song sinh và nghe kể về lai lịch. Có trường hợp người phụ nữ quan hệ với người nước ngoài rồi về nước họ bỏ rơi. Có trường họp tre trẻ sống thử với nhau rồi hai bên gia đ́nh không chấp nhận. Tội nghiệp nhất là một bé mới hơn tháng tuổi đă bị bỏ ở sân chùa. Nh́n bé này mặt mũi sáng sủa mà thương quá. Tất cả người cùng máu mủ quay lưng…để lại cho chùa và người từ tâm nhặt lấy, chăm sóc nuôi nấng…Tôi băn khoăn về quỹ t́nh thương th́ được chị ấy giải thích: “Tụi tôi chỉ đem công sức ra thôi. C̣n tất cả mọi thứ đều là tay thầy trụ tŕ…” và phải kể thêm là có sự giúp đỡ của những người hảo tâm khi viếng chùa. Gần 2 tiếng đồng hồ ở nhà trẻ mồ côi Nàng và N. lưu luyến, xót xa không muốn rời các cháu. Tôi và B. phải giục mới đứng lên qua thăm chùa. Qua đó tất cả vào lạy Phật và không quên ḥm công đức. Rồi chúng tôi thăm thầy trụ tŕ. Nhưng thầy đi vắng nên từ giă chùa ra về. Trời cũng sắp chạng vạng và chuyển mưa.

Trên đường về lại Cai Lậy chúng tôi ghé vào một quán ăn mà theo B. là ngon, rẻ. Vừa ngồi vào bàn ăn th́ trời đổ mưa như trút. Bữa cơm thật đáng nhớ. Cơm trắng ngon. Cá ḷong toong kho tiêu. Gà kho gừng. Rau thập cẩm trong đó có món chuối xắt lạ miệng. Canh cá thác lác nạo nấu cải ngọt…( chưa thấy khi nào cá ngon ngọt như thế. Có lẽ từ dưới sông đem lên, người ta nạo ngay ) Ăn xong cơm. Ngồi một lát th́ trời tạnh. B. gọi điện cho M. hẹn cà phê ở chợ Cai Lậy. Anh bạn này cũng hẹn gần 2 năm mới gặp mặt đây! Ra xe, một chốc B. đă đưa chúng tôi đến quán cà phê ở chợ Cai Lậy. Mười lăm phút sau th́ M. đến. Mừng vui hội ngộ với những cái bắt tay hồi hổi. . Lại tṛ chuyện và cà phê khi M. và chúng tôi nhắc đến FB. Đó là nơi ảo mà thật. Thật, khi người nối kết nhau bằng t́nh người chân chất, không ma mị. Ảo, khi con người ta ma mănh, điêu ngoa…Tôi nghĩ thế. M. là một trong những người chúng tôi quen biết ăm ắp thân t́nh. Sau chầu cà phê đă hơn 8 giờ tối. B. đưa chúng tôi về khách sạn. Hẹn sáng mai đến đón lúc 5 giờ 30 để đi Chợ Nổi Cái Bè.

 

Ngày…tháng…năm…

Đúng 5 giờ 30 sáng B. đă đến đón 3 anh em. Thức dậy chỉ kịp hớp một chút cà phê G7 rồi ra xe. B. nhấn ga lướt trên đường qua Cái Bè nói sợ cô bé T. ( HDV du lịch ) đợi. Từ sau có tiếng Nàng vọng tới:” Cũng là tay lái lụa cơ đấy “ Tôi hiểu anh chàng này có xe hơi trên 10 năm làm sao tay lái không vững vàng cho được. Xe lướt qua vùng quê cây trái sum suê. H́nh như đây là mùa chôm chôm…N. trầm trồ: Đúng là Tiền Giang. Xe chạy không mấy chốc đă đến nhà T. (cũng là địa điểm tour du lịch). Cô bé tươi cười ra đón chúng tôi. T. mặc áo bà ba hồng phấn, quần lănh đen. Cách ăn mặc càng khiến cô nổi bật dưới nền trời xanh và màu vàng đục của bến sông. Sau khi hướng dẫn cho B. đậu xe T. đưa chúng tôi xuống bến sông bằng cách đi tắt ngang qua nhà ở. Ở đó chiếc tàu cỡ nhỏ đă chờ sẵn với tài công. Cô ấy kêu tàu đi một ṿng qua Chợ Nổi. Chợ Nổi mùa này không đông đúc như cận Tết. Cũng có ghe thuyền đậu san sát. Người ta bán Dừa, Khoai Lang là chính. Mỗi nhà, mỗi thuyền đều có cắm cây trúc, trên đầu nḥn nhọn. T. đố mọi người ở đây người ta bán thứ ǵ không treo và treo thứ ǵ không bán. Chúng tôi hơi ngẩn ngơ một thoáng th́ cô bé giải thích: Bán thứ không treo là khoai lang, dừa, cà phê…và treo mà không bán là: Quần áo đang phơi, màn mành che gió…Được dịp chúng tôi phá lên cười. B. đưa máy h́nh lên chụp cô bé đang trên mui tàu chỉ hướng cho tài công chạy, vừa nói lịch tŕnh tour và không quên nhắc đến vùng sông nước Tiền Giang. Nàng và N. tranh nhau ngồi trên mui tàu để B. ghi h́nh. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi trên tàu ngắm cảnh sông nước mênh mông và chắc chắn có nhiều cảm xúc khi trải nghiệm. Cứ thế bao nhiêu ṿng quanh rồi tàu ghé vào bờ địa phận xă Đông Ḥa Hiệp-Cái Bè để chúng tôi uống cà phê, ăn sáng ( nói vậy chứ khi tàu ngang qua ghe cà phê và dừa mấy anh em đă không bỏ qua. N. và Nàng c̣n leo qua mui thuyền bán dừa hóa thân cô bán dừa nữa đấy).

Ngồi trên bờ nhâm nhi cà phê đá và ăn sáng ( cơm tấm ngon và rẻ) thật thích. Ngó qua ngó lại là những quán hàng quê bán đủ thứ linh tinh và đặc sản miền sông nước. Sau đó T. hướng dẫn chúng tôi vào tham quan một ngôi nhà cổ họ Trần. Nhà ba gian hai chái lợp ngói âm dương đă thấy màu thời gian. Vào bên trong, T. giới thiệu về lai lịch căn nhà và chủ nhân TTK. Dăy cửa gỗ trước nhà người xưa thiết kế thật hay. Đứng ngoài nh́n vào bên trong không thấy. Nhưng bên trong ngó ra th́ rơ mồn một…. Có những bức hoành, liễn cẩn xà cừ đẹp hết chê. Ở vùng sông nước này mà có nhà cổ như thế là hiếm. Có những tủ đựng chén đĩa cổ ( hơi cổ thôi ) mà theo sự hiểu biết của B. th́ chỉ có chiếc bát lớn Song Le là có giá trị. Nh́n trong ngoài h́nh như con cháu ông K. vẫn ở để phụng thờ. Tuy vậy, vẫn được công nhận là một trong ba ngôi nhà cổ có tiếng.

Rời nhà cổ, chúng tôi qua thăm ngôi chùa cổ Phù Châu. Nằm trong một không gian rộng răi và cổ kính thật. Gặp lúc chùa không mở cửa nên 4 anh em dạo quanh khu vườn chùa. Ở đây Nàng và N. tha hồ chụp h́nh. Có những tấm h́nh B. chụp tự nhiên mà đẹp đến lạ kỳ cho hai O lên h́nh. Mười hai giờ trưa T. đưa chúng tôi vào nhà hàng trước bến sông. Nơi đây là nhóm đờn ca tài tử thường tụ họp. Chúng tôi vừa ăn vừa nghe đờn ca tài tử. Họ là những người có máu me văn nghệ nên tự nguyện phục vụ khách mà không đ̣i hỏi thứ ǵ. Chỉ có cái thùng Tip, ai thích th́ bỏ vào đấy. Tây ba lô cũng hiện diện ở đây. Họ nghe hát chứ không “boa” như VN. Có lẽ nhóm chúng tôi là hào phóng nhất nên mấy anh chị cứ hát, đờn mà không hề biết mệt. Nàng nghe chàng kép ca vọng cổ Đêm Lạnh Chùa Hoang th́ rơm rớm nước mắt. Tôi không ngờ Nàng mê vọng cổ đến thế. B. và Nàng cứ muốn nghe măi. Tôi th́ nghe hai bài là thôi…Đờn ca tài tử mà thế nếu nghe Út Trà Ôn, Thành Được hay Thanh Nga ca c̣n…chết điếng người cỡ nào? Hơn một giờ chiều tôi nói: Biết B. và Nàng c̣n thích nghe vọng cổ. Nhưng thôi, để mấy anh chị ấy c̣n ăn trưa và nghỉ ngơi nữa chứ.

Rời nhà hàng T. có việc phải đi. Em tài công dẫn chúng tôi đi thăm vườn trái cây phía sau nhà hàng. Vườn bát ngát cây trái. Người dân ở đây chơn chất thiệt thà nên để chúng tôi vào vườn tự do mà không sợ mất trộm. Đang là mùa Ổi và Chôm Chôm. Nàng và N. lại vít chôm chôm chụp h́nh. Đi mỏi tôi và B. ghé quán nước mía xả hơi. Nàng và N. vẫn ham chụp h́nh nên ra phía có cầu tre lắt lẻo để điệu đàng…Vui nhất là N. đă thuê nguyên bộ bà ba mặc vào người cho đúng dáng cô gái miền Tây. Thiếu người chụp h́nh nên N. và Nàng nhờ một chàng trai địa phương ghi h́nh. Tôi tủm tỉm cười và nhả khói thuốc lên trời…

Gần hai giờ chúng tôi mới ra bến tàu để về lại nhà T. Hỏi xe về SG th́ T. nói một ngày chỉ có chuyến một lúc một giờ rưỡi trưa. B. nói để lái xe về rồi bắt xe đi SG. Chiếc Jolie lại cần mẫn đưa chúng tôi về Cai Lậy. B. nhờ một thổ địa bắt dùm xe. Khi B. vừa rời chúng tôi th́ trời đổ mưa như thác. Trú mưa đến hơn 4 giờ chiều mới bắt được chiếc xe 16 chỗ. Mừng rơn nên Nàng để quên mấy kư sầu riêng ở chỗ trú mưa. Cũng may khi nói ra anh tài xế vui vẻ ṿng lại chỗ cũ để Nàng lấy. Hú hồn, em trai bắt xe dùm đă cất vào nhà và nói: “Nếu chị không quay lại th́ tôi vẫn trả cho anh B. ” Một người thật tốt bụng. Nếu ở SG th́ ” Thôi rồi…Lượm ơi! “

Chúng tôi đến SG kim đồng hồ đă chỉ 7 giờ tối. Tôi và Nàng ngoắc một chiếc taxi về chung với N. Không thể để em gái lẻ loi một ḿnh.

 

Chuyến đi chỉ 2 ngày một đêm nhưng đă để lại trong tôi nhiều ấn tượng và kỷ niệm th́ khó phai mờ về một vùng đất “gạo chợ nước sông”, về dân t́nh ở trên sông nước. Về cây trái miệt vườn. Về những con lạch chạy dài hai bên có những rặng bần thanh thoát đến nao ḷng. Nàng cũng lơ mơ, mơ mộng một ngày nào đó là là chủ nhân một căn nhà vườn, sống thanh bần và nghe cho “đă đời” đờn ca tài tử…Riêng tôi, chuyến đi đă giúp tôi đă trải nghiệm được nhiều điều. Khi về càng không quên gia đ́nh B. rất hiếu khách và thân t́nh như đă cũ quen. Nhớ sông nước Tiền Giang có cô gái cắm đời ḿnh đưa đón khách du lịch quanh năm. Và nhớ nhất là ngôi chùa Kim Phước có những mảnh đời bất hạnh, bị chính người banh da xẻ thịt đẻ ra ruồng bỏ. Nói cho cùng th́ chắc là chuyện chẳng đặng đừng chứ mẹ cha nào nỡ bỏ rơi con? Về nhà ngủ không được bởi những ánh mắt trẻ thơ ngoan hiền và khao khát t́nh thương nơi ngôi chùa xa vắng ám ảnh tôi. Đến N. cũng nói với tôi: ”Em cứ xót xa măi”. Nàng th́ không giấu được cái tâm của ḿnh khi mong có lần sau để giúp đỡ trẻ mồ côi trong thực tế lúc nhận biết. Tôi đồng t́nh với Nàng chứ không thích kiểu làm từ thiện… mơ hồ.

Tiền Giang ơi! Chúng tôi vẫn hẹn ḷng ngày trở lại trong hội ngộ đầy thương yêu t́nh đất, t́nh người

Trần Dzạ Lữ


 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net