THƠ TRẦN DZẠ LỮ

 

 NƠI ẤY LÀ THIÊN ĐƯỜNG

Chính nơi ấy
Ta khám phá ra nhau
Có vầng trăng chực chờ khao khát
Có nước mông muội dưới đất
nôn nóng vỡ ̣a

Chính nơi ấy
Ta khám phá ra nhau
Ngày miên man thổi lửa
Đêm đánh đu đ̣i hỏi thiên đường…

Chính nơi ấy
Ta khám phá ra nhau
Qua hết một đời Kiều
Em vẫn c̣n nguyên thơ dại

Chính nơi ấy
Ta khám phá ra nhau
Khi anh mài hết 40 năm lăng tử…
Vẫn c̣n “ ngon cơm “ !

Chính nơi ấy
T́nh yêu bắt đầu sinh sôi
Không cách ǵ ngăn nổi…

Dẫu Chúa hay là Phật
Bồ Tát hay quỷ dữ
Cũng đành chúc phúc
Anh và em…

Một t́nh yêu vĩnh cữu

Trần Dzạ Lữ
( Saigon, Hạ 2014)
 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net