THƠ TRẦN DZẠ LỮ


NỖI BUỒN CỦA TƯỚNG CNG, TI HIỂU


Kiếp sau xin chớ lm người
Lm cy thng đứng giữa trời m reo
( Nguyễn Cng Trứ )
 

Xưa ti hiểu nỗi buồn tướng cng l thế
M sao ti cứ lm lụy theo Người ?
Lc ni cao, khi tận đy su thất thế
Vẫn nụ cười tự tại giữa trng vy


Vẫn thơ ph nhả ngọc mỗi ngy
Vẫn hồ trường bn lưng lận đận
Ngậm tnh yu khng hề n hận
Lẽ tử sinh chỉ l ci phất tay !


Ti cũng lậm thơ ca đ chứ
M sao thon tht ngực u trầm ?
Vướng tnh yu c khi ứ hự
Lỡ cung sầu đeo đủ nhẫn chua cay


Gỡ bn ni ngọn gi lưu đầy
Gặp bn nớ độc hnh thn tuấn m
Trời th cao, đất th dy xa lạ
Chốn qu nh hụt mất chuyến xe bay !


Đnh đứng lại, ngm thơ ng, đu hay
Đời sấp ngửa, lng sầu treo cuối ng ?
Thi cứ cười reo cng thng v gi
Ngay kiếp ny cũng đ muốn rồi đy


Trần Dzạ Lữ

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net