|
Trần Dzạ Lữ
NƠI DẤU ÁI Dấu ái về Một Khoảng Trời Riêng…
Không thể có một t́nh yêu chung thủy Nếu như em không yêu Huế của ḿnh Đất sinh người, đó là điều rất thật Xưa nay c̣n h́nh bóng một Huyền Trân…
Nơi dấu ái cũng đành phải cắn răng Qua xứ lạ v́ thương đất quư nước Giấu t́nh riêng, đôi lúc phải thắt ḷng: “ Chàng sẽ hiểu v́ sao em cất bước! “
Nơi chiếc cầu cong là cầu Ô Thước Em ngóng trông anh tháng bảy t́m về Nối ṿng tay cho tṛn trịa t́nh quê Đêm xứ Mẹ rất ngọt ngào câu hát
Nơi có những tháng mưa dầm thúi đất Có mùa khô đồng nẻ dấu chân chim Vắng gạo “ de” em vẫn cứ đi t́m Buộc-lạt-mềm trái tim ai chân thật
Không thể có một niềm riêng để khóc Nếu như em không yêu Huế của ḿnh Một mối t́nh? Đó là lần yêu thứ nhất Chiếc khăn màu thổ cẩm trao em…
Trần Dzạ Lữ ( SàiG̣n tháng 8 năm 2011 )
|