THƠ TRẦN DZẠ LỮ

 

PHÍA NÀO CŨNG EM

Tặng NTAD

 


Đi về phía mặt trời mọc
Anh chạm bóng em
Ngu ngơ phía mặt trời lặn
Anh cũng ngộ ra em…

Em hiển hiện kinh niên
Em tưng tưng khắp miền
Phía nào rồi cũng thế
Lặn, mọc … quyến rũ tương tư anh bừng lên !

Mắt em đâu cần thắp đèn
Anh cũng sa vào như con thiêu thân cần ánh sáng
Đôi môi khiến anh” ngộ nạn”
Một lần, trái tim chẳng hề ngủ yên…

Xa em, anh khác nào gă điên
Quơ chiếc gậy ḍ đường hối hả
Đất sụt dưới chân. Trời cao cao rất lạ
Cũng không thể quên bóng h́nh em !

Gút lại. Phía nào rồi cũng em
Không thoát nổi ṿng kim cô êm ái
Nương Phật. Theo Chúa
Anh cũng treo ḿnh trên nóc nhớ ba sinh…


Trần Dzạ Lữ
 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net