|
Trần Dzạ Lữ
TÌNH VỸ DẠ , LẠ…BAO VINH Tặng Một Người…
Chiều Vỹ Dạ ngơ ngơ ngẩn ngẩn Khi tui hoài cảm đến Bao Vinh O nỏ hay nỏ biết mối tình Uống vào lòng như là chén đắng!
Bỏ thì thương mà sương không đặng Như kẻ chài kéo lưới về không Đêm không ngủ,nhớ O đứt ruột Ngày giả đò đạp xe đi rong…
Nhưng thực tình tui rất trông mong O lạc lòng bên ni một bữa Để thấy O thắt bím màu hồng Tóc mun đen dài qua bên nớ…
Tui dị òm khi mình luớ quớ Thấy o rồi không dám trao thư Giống trời trồng ! Lạ lùng một thuở Si mê chi mang tội đến chừ…
Thấy tui mê O lại làm nư Che nghiêng nón làm như không thấy Qua Bao Vinh mọi lần đều vậy Tui mơ mơ mắt dại môi khờ…
Răng O chẳng ngó ngàng tui rứa Hết cả đời lẽo-đẽo-leo-đeo? Mai mốt có lấy chồng hãy nhớ Có một người Vỹ Dạ liêu xiêu…
Trần Dzạ Lữ ( Tháng 3 năm 2011)
RĂNG RỨA ? Tặng một người...
O đi thẳng-cò-o-ngón Không về thăm lại quê xưa Để tui…cổ dài trông ngóng Nhớ hòai nhớ mãi chưa bưa!
O thương hay O giả vờ Cho lòng người ni dậy sóng? Đêm đêm thức trắng làm thơ Gửi trao một người trong mộng!
Huế miền chừ đang mở rộng Mà răng chưa rộng tình O? Đi chi xa lắc rứa nờ Mười năm tui ngồi lẻ bóng…
O đi thẳng-cò-o-ngón Tui tát gần hết nước sông Tui đốt trăm ngàn điếu thuốc Răng O vẫn lạnh như đồng?
Huế miền chừ đang vào xuân Răng tui cứ mãi mùa đông Bên tê thẳng-cò-o-ngón Bên ni cứ như trời trồng !
O ơi, O có về không Tui như con ngựa bất kham Chạy qua cánh đồng bất tận Có O là gặp mùa xuân…
Trần Dzạ Lữ (SàiGòn tháng giêng 2011)
|