|
Trần Dzạ Lữ
R Ớ T
Khi mình rớt xuống đời nhau Một đêm tóc rối… xanh màu liêu trai Ngực trầm, môi ngải đan cài Nhớ trao, thương gửi, anh mài miệt em… Một vầng sáng quá lung linh Nung lâu, nấu mãi mới thành phụ, phu Khi mình rớt xuống trời thu Heo may da thịt sẽ bù đắp nhau ! Cháy lòng câu lục anh trao Bát em buộc chỉ hai đầu khó lơi ! Trăm năm cứ mãi vàng mười Bão giông cũng chịu thua lời trái tim…
Trần Dzạ Lữ (SàiGòn tháng 8 năm 2011)
|