TRẦN DZẠ LỮ

 

ẢNH NGƯỜI QUEN:

TÂM CHÂN DUNG TRẦN DZẠ LỮ

Luân Hoán

 


Ngày 09-01-2018

TÂM CHÂN DUNG TDL
Luân Hoán
@

đất cách đất mấy ngọn
núi cao gối chân đèo
tôi vẫn thường qua lại
sức trai giỏi leo trèo

quê ông đất hoàng tộc
danh lam thắng cảnh nhiều
tôi vừa thích cảnh sắc
vừa say mê dáng kiều

quên ḿnh từ cục mịch
tôi đắm cơi thần kinh
khoái luôn những nhân vật
xuất thân trên đất t́nh

Ngọc Anh là một điểm
đâu đó của Thừa Thiên ?
dù xa gần thành nội
cư dân đều hữu duyên

cái duyên của ông bạn
nằm trong những nụ thơ
ấm áp nét nhân bản
t́nh thương yêu ngọt ngào

phải nói thời ông bạn
Huế đầy ắp nhân tài
những Vơ Quê, Mường Mán...
nhưng tôi chẳng quen ai

gặp tên ông nhiều nhất
đọc hoài tưởng như thân
nhưng nghe ông lận đận
c̣n tôi thiếu phong trần

nên đâm ra cũng ngại
làm quen sợ ông chê
đành bắt chước người cổ
ngưỡng mộ suông thôi “hề!”

cuộc sống c̣n lạc hậu
khó khăn giáp mặt nhau
kịp đến tự do mất
theo mệnh nước nhục đau

trong hỗn độn thời cuộc
gặp ông ở Sài G̣n
cùng ngỡ ngàng ái ngại
ôi hai ông trời con !

đi cùng ông mấy dặm
níu vai ông bao lâu
cho nhau ít tâm sự
riêng tôi trở nên giàu

tôi là người ít nói
ông càng ít nói hơn
tôi thường cười nửa miệng
ông một phần tư, không hơn

tuy vậy tôi đọc rơ
tấm ḷng t́nh của ông
c̣n ông chắc khó thấy
ông đă ở trong ḷng...

lời vụng, nghe ghê quá
may không là bê đê
mến là mến con chữ
trong thơ t́nh ông tề !

làm sao không khoái được
ông Hát Dạo Bên Trời
tiếng ca như mây nổi
lạng quạng bay cùng trôi

khó ḷng không thích được
ông Gọi T́nh Bên Sông
t́nh ông đ̣ đă khẳm
tràn trời đất thong dong

dù tôi chưa xin phép
xem ông như bạn rồi
một bạn thơ thứ thiệt
không cần rượu, hao mồi

ông khỏi phải chấp thuận
từ chối mà làm ǵ
đâu nhất thiết kỷ niệm
để minh định cố tri

gần đây tôi có thấy
trang điện tử quê nhà
ông nhắc tôi một phát
nghe mát ruột tuổi già

cảm ơn ông lắm lắm
chuyện làm thơ thôi à
(cảm ơn là đă nói
nhận xét của ḿnh ra)

vẽ ông với mục đích
bày thơ ông, mời người
đă quen hay vừa biết
cùng nhau thưởng thức chơi

Vuông Chiếu chẳng có rượu,
bánh trà cũng vắng hương
chỉ có nhiều cánh cửa
cùng vào t́nh mến thương

bạn hiền Trần Dzạ Lữ
đă tṛn hâm bảy năm
lần gặp mặt thứ nhất
cũng là lần sau cùng ?

trong lần hạnh ngộ đó
bạn hiểu được tôi không
giọng Huế hay giọng Quảng
cũng qua ngơ tấm ḷng

bạn thua tôi tám tuổi
năm nay mới sáu ba
nếu có nhiều bồ nhí
nhốt vào thơ gởi qua...

tôi nhận sẽ vẽ tiếp
mỹ nhân và bạn hiền
nếu tôi lỡ yêu bớt
hy vọng bạn không phiền !

Luân Hoán
2011
(Tâm Chân Dung, chưa in)


+++

MỪNG BẠN CÓ "NGƯỜI YÊU"
 

gởi Trần Dzạ Lữ
Luân Hoán
@

đời ngờ "áo thụng vái nhau"
ừ th́ cũng đúng - chữ sau ấy mà
áo thụng, xem lại chúng ta
rơ ràng chưa xứng mặc qua một lần

vái nhau nghĩa cử t́nh thân
bạn thơ bạn rượu bạn quần thảo em
(bạn này, nhắc đến, không nên
không nhắc th́ thiếu sót tên, uổng t́nh)

đó là nói chung, linh tinh
c̣n tôi với bạn cùng đinh trọn đời
giàu em trong chữ cho vui
ngoài đời đi tới đi lui vợ hiền

chúng ta may có nàng tiên
và biết cuộc sống tự nhiên thế nào
hạnh phúc chừng ấy đă cao
c̣n th́ vớ vẩn chiêm bao thôi à

không may cho bạn chưa già
chị đi bỏ hủ mắm cà c̣n thơm
mười năm, (chính xác mấy năm ?)
tối tối bạn ngắm trăng rằm làm thơ

tôi vô duyên hoá dật dờ
bạn tôi bay bướm, khù khờ chi đâu
mấy tháng nay gặp trong câu
thơ t́nh bạn có cô dâu đàng hoàng

nhớ mang máng Hoàng hay Giang
hay chi chi đó âm "an" sau cùng
mừng bạn từ nay ấm lưng
dĩ nhiên c̣n ấm lung tung nữa kià

vớ vẩn đêm đă quá khuya
lẫn chưa, tảng sáng thiếu tia nắng vàng
lầm lộn giờ giấc nghi oan
bài thơ hồn thiếu cả gan tŕnh làng

Luân Hoán
6.58 sáng gơ xong
hôm nay thứ ba, 02.01.2018,
dự báo có tuyết nhưng chưa thấy rơi.

___________________________________________

P 2

ĐỌC THƠ TRẦN DZẠ LỮ

#

HẾT HỒN

Thấy em anh đă hết hồn
Bởi con mắt liếc đến…cồn cào thương !
Khi không rụng xuống nỗi buồn
Ngày sau biết có vuông, tṛn ǵ không ?

Nhớ em, anh lại hết hồn
Hương xuân thả xuống con đường mênh mang!
Cứ lơn tơn giữa chiều vàng
Giật ḿnh Én liệng –xanh bàng hoàng em…

Gặp em nhấp nhỏm không yên
Hết hồn mà vẫn cứ tin c̣n đầy
Hơn Triệu Minh cái chân mày
Cong cong ṿng nguyệt kéo ngày anh sang!

Yêu em ở tuổi muộn mằn
Vẫn say như thuở hoang đàng ngày xưa
Em! Em! Thấy hết hồn chưa
T́nh anh mọc rễ không ngờ…quá lâu!

Trần Dzạ Lữ

+++

CHIỀU Ở CÀ PHÊ TÔN NỮ VIÊN

Cà phê thơm mà chưa thơm
Bằng mùi gỗ quư chiều hôm tôi về…
Chừng trăm năm lỗi câu thề
Chừ Tôn Nữ đă vân vê điệu buồn?
Trâm anh gương lược c̣n khôn
Chánh phi thuở nọ ai ṃn mỏi trông ?
Đất vua xứ chúa khi không
Ch́m trong gió bụi mà hong hóng sầu…
Tôi về nhặt lại ca dao
Để nghe quặn thắt vương bào tàn phai !
Chỉ c̣n mùi gỗ trang đài
Soi gương t́m ấn ,để dài tiếc thương…

Trần Dzạ Lữ

+++

DĂ QUỲ TRONG MƯA

Bao năm Ta cứ trầm trầy trầm trật
Săn quỳ vàng em lại trốn mất tiêu
Trong mưa xưa, chỉ c̣n màu thương nhớ
Cam Ly buồn lỡ hẹn với giấc mơ…
Một loài hoa hoang dại đó, không ngờ
Ta, gă khờ lại yêu tha thiết nhất !
Từ Đơn Dương đi luồn về Đà Lạt
Để t́m em… đôi mắt nói thay thơ…
Thêm lần này ,Liên Khương ta bơ vơ
Khi đáp xuống phi trường em không đến
Dă quỳ trong chiều đông tàn như nến
Đă cháy ḷng do dự buổi sầu trưa !
T́nh phá sản…do duyên không đến
Săn lùng ǵ ? Lăng tử cũng về không…
Quỳ hoa ơi! Em không hương bịn rịn
Sao xa rồi , nghe ngai ngái thương mong…
trần dzạ lữ

+++

TRÊN ĐỒI CỎ HỒNG

Đi bên em lên đồi cỏ hồng
Sáng trong mưa… nửa hồng nửa tuyết
Thung lũng vàng chi mà dễ ghét
Lấm tấm buồn một phút chờ mong…
Ta rước nhau vào trong mắt trong
Ngày thiếu b́nh minh ,gió lưu vong
Thương em giờ hy sinh chiếc váy
Khi nằm trên cỏ tuyết mưa đông !
Để ghi h́nh em không ngần ngại
Thả nụ cười bên nhánh thông khô
Ta cứ ngỡ Tây Thi giả khổ
Để mưu cầu cực thịnh câu thơ…
Ta ăn nhau ngọt hết giấc mơ
Xứ ngàn hoa hạnh ngộ không ngờ
“Đà lạt trong tôi”, hồn chới với
Quàng khăn vàng, em đẹp hơn xưa
Trên đồi cỏ… nghe tiếng dạ, thưa
Ta chết sửng một đời ly khách
Có phải em về từ tiền kiếp
Trả nợ t́nh ngân ngấn lời ru?

Trần Dzạ Lữ

+++


THƠ VIẾT TRÊN TÀU LÚC RỜI HUẾ

Ôm niềm vui về Huế
Để uống cạn t́nh thân
Đêm hương bưởi thơm thế
Xa sao đành trăng non?
Xả cho hết long đong
Bạc vôi đời du tử
Khi ngồi Vân Chiều Quán
Chết trong mắt ai trong…
Huế nào khác giai nhân
Đẹp mà buồn muôn thuở
Qua Chợ Nọ lớ quớ
Boléro tần ngần!
Ngỡ Tứ Phương Vô Sự
Luôn thắp nắng từ bi
Ngờ đâu, ngày Ta đi
Lụt chồm vô Đại Nội?
Đồng bào ngơ ngác hỏi
Răng c̣n khổ như ri?
Thương tay em vồi vội
Quét dọn nỗi đau kia…
Trên tàu, ḷng đă chia
Cùng tai ương xứ Huế
Rứa mà nghe như thể
Trái tim ḿnh phân ly…
TDL

+++

CƠM NGUỘI

Chàng ơi phụ thiếp làm chi
Thiếp là cơm nguội để khi đói ḷng…

(ca dao)


Em vẫn là cơm nguội
Để khi anh đói ḷng
Đêm không c̣n chới với
Ở ng̣ai bến mùa đông
Dại dột phút xao ḷng
Anh tung mây lướt gió
Cuồng điên găm nỗi nhớ
Vào trái tim người dưng…
Lo ngơ nơi bụi hồng
Ngựa xe đời mệt lả
Rồi cũng ṃn chí cả
Sẽ về nơi yêu thương…
Em vẫn là con đường
Thênh thang chân anh bước
Em vẫn là ḍng sông
Anh bơi trong mắt biếc!
Cả đời em tận hiến
Anh vẫn cứ xao ḷng
Đến khi nhớ cơm nguội
Mới về với ăn năn…

Trần Dzạ Lữ

+++


O NHƯ RỨA

O như rứa làm răng tui tha được
Tóc thề dài mườn mượt xuống lưng ong
Tay tiên ngoan, đang mở cửa thiên đường
Anh hùng tận! Huống hồ tui chộ trước ?

Mắt sao đêm câu hồn ai ngươn ngước
Môi bỏ bùa trai tráng cũng rung reng
Quê ngoài nớ tiếng mô, tê, răng, rứa
Có lạ chi cái ngọt rất đường phèn…

O như rứa dù chưa hề biết tên
Tui cũng đắm như là ván trong thuyền
Nhà o mô? Tới treo mùng để ngủ..
Dù ngoài hiên, cũng chịu nữa,nghe em !

Hồn nguyệt bạch O đâu cần thắp đèn
Tim trầm quế thơm lừng không chịu nổi
Gă t́nh si đêm nay răng mà tội
Đốt thuốc hoài theo sợi khói cuồng điên…

O như rứa mười thu tui cũng đợi
Sẽ no t́nh khi nghe được tiếng ANH
Lạy Chúa ,Phật lời ni đang hồi hổi
Chứng giám dùm lời thú tội …Yêu EM.
Trần Dzạ Lữ

+++

VỀ

Tôi sẽ về thăm lại chùa xưa
Để thấy áo nâu ṣng ai mặc
Nghe câu kinh rửa đời lang bạt
Quên chuyện buồn nhân thế đảo điên…

Nơi cây đa biết ngộ thơ thiền
Sa di hành tŕ đêm vô lượng
Ngọn phong vân né ngày ơn phước
B́nh minh ch́a rẽ quạt lương duyên…

Tôi sẽ về đứng trước hàng hiên
Gọi ơn cha,nhắc t́nh của mẹ
Nắng trong vườn canh tân hương quế
Trưa th́ thầm điệu lư- chim-quyên !

Lời ru cũ chưa khi nào quên:
…Uống lưng bát nước để đi t́m
Ca dao rụng xuống ḍng sông ấy
Để thấy trăng ch́m trong mắt em…

Tôi sẽ về . quên hết niềm riêng
Khi môi người thả câu hỷ xả
Ừ quê hương nồng nàn chi lạ !
Mái chùa cong dấu hạ rất…thiền !

Trần Dzạ Lữ

+++

HUẾ MƯA

 

Huế mưa không thấy mặt trời
Sầu nghiêng tay nón che đời hoàng hoa
Lạnh từ trong ruột lạnh ra
Em co ro mộng, đêm qua nhớ người…
Mưa từ cổ độ mưa ơi
Ngh́n khuya c̣n ướt tóc người sông Hương!
Huế mưa, rót cạn hồ trường
Cũng không đủ ấm một phương anh ń!
Hồn rưng rưng bóng mây ch́
Nam ai rớt giọng, lỡ đi lỡ về !
Mưa c̣n mưa măi lê thê
Mưa trùng vây, đă năo nề chưa em?
Mưa chi rồi cũng không quên
Giọng ai thủ thỉ qua miền yêu xưa…

Trần Dzạ Lữ

+++

GỌI T̀NH BÊN SÔNG

Có một lần nhớ quá
ra sông đứng gọi t́nh
t́nh xa,người hoá lạ
chiều mồ côi cánh chim...

Có một đời xưa quen
đă mù sa cổ tích
kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa Ngục và Thiên Đàng

Rạng đông màu mắt em
sực nức hương buổi sớm
hoàng hôn túa trong anh
từ ngày chia biệt mộng

Qua sông hề sông rộng
soi bóng dài chiêm bao
biết t́m nhau nơi đâu
giữa mù khơi đời sống?

Có đôi lần đứng ngóng
ngày t́nh nhân chia ĺa
vỗ đàn mà hát hỏng
nhớ sum vầy xưa kia...

Có nhiều lúc chơi vơi
hôn Cúc vàng thầm lặng
thương ơi tờ lụa mỏng
em biệt dạng bên trời.
*1990
(trích HDBT)
+++

CẢNH TƯỢNG THÁNG GIÊNG

Về đây mỏi cánh chim trời
ngó sông khói đụn,trông đời dần thưa
mùa xuân ngắt tạnh như tờ
én trong mưa bụi bay khờ lẻ loi

Về đây đời cắt thành đôi
đêm tôi bó rọ,ngày phơi tật nguyền
tay đàn rung nhớ t́nh em
trăm năm buồn nỗi bất b́nh thế gian

Về đây cảnh tượng điêu tàn
mơ mơ nhân ảnh,bẽ bàng gương xưa
hồn buồn vọng những âm mưa
áo xanh Tôn Nữ bây giờ về đâu?
bất cần sao vẫn c̣n đau
mùa tôi dựng tóc lạnh màu thanh niên...
*1973

Trần Dzạ Lữ



 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net