Trần Dzạ Lữ

 

Tản mạn về tập thơ đầu tay của Tương Giang

 

KHÚC DU CA SỐ PHẬN *

 

 


        
 Nói đến Tương Giang( Nguyễn Thị Anh Đào) chẳn hẳn bạn đọc và tôi không xa lạ ǵ. Đó là tác giả của những vần thơ đă đăng trên các trang báo trong nước như Áo Trắng, Thanh Niên, Giác Ngộ, Văn Hóa Phật Giáo…cách đây 20 năm cho tận bây giờ. Đặc biệt trên FB, cô chiếm rất nhiều cảm t́nh của bạn đọc. Từ ấy đến giờ, qua thời gian và trải nghiệm cuộc sống, thơ Tương Giang sâu lắng và thanh thoát hơn dù là thơ Thiền, thơ viết cho Cha Mẹ, Anh Em hay Bạn Bè.

 

Thơ cũng như đời sống thực Tương Giang luôn tỏ vẻ bướng bỉnh, phớt đời .. cứ ngỡ như là một người hạnh phúc nhất trần gian. Nhưng nếu ai đó thâm trầm nội soi bên trong sẽ nhận ra cô dễ mềm yếu với trái tim đầy nhân hậu, luôn nghĩ cho người hơn chính ḿnh.

 

Cầm tập thơ Khúc Du Ca Số Phận của Tương Giang trên tay, tôi trân trọng h́nh thức: Trang nhă, xinh xắn và rất hút mắt. Sau đó phần nội dung khiến tôi giật ḿnh thảng thốt: Giờ này mới in tác phẩm đầu tay. Muộn mằn chăng ? Sớm hay muộn có hề chi? Như một sự cuốn
hút, bài thơ TỰ HỌA đă rủ rê tôi bước vào mạch cảm xúc rất riêng:
.
Tôi bóc tôi trần trụi
Sóng soài... ngă một ḿnh.
Giọt b́nh an hấp hối
Dưới đáy ly lặng thinh!

Tôi vẽ tôi rạng rỡ
Môi vẫn nhếch...kiêu kỳ
Bức tranh đời lỗ chỗ
Mảng sáng tối vô tri.

Không quen phơi nước mắt
Gió mang đi mất rồi
Sững sờ cà phê đắng
Hạt đường biết mồ côi.

Đành vậy, con đường thẳng
Là bước qua nỗi niềm
Tôi cùng tôi lẳng lặng
Cúi xuống, gom chông chênh!


(Saigon, 05/2014)
TƯƠNG GIANG

Như một họa sĩ phác thảo chân dung ḿnh trong đường nét thơ thật bay bướm. Tôi thích nhất 4 câu rất tài hoa:


Không quen phơi nước mắt
Gió mang đi mất rồi
Sững sờ cà phê đắng
Hạt đường biết mồ côi.
( TG )

Quay về đầu, Tôi đọc những bài thơ nói về Mẹ, Cha của Tương Giang:
 

Con chưa phải bất hạnh để cài hoa hồng trắng
Nhưng nh́n ngực Mẹ con bỗng xốn xang
Chẳng hề muộn màng một mảnh khăn tang
Mà bà ngoại vừa mới đây cho mẹ.
( Viết Trong Ngày Vu Lan-TG )
 

Những băn khoăn ray rức của một người đă ở tuổi này th́ đó là điều khiến chính tôi cũng phải suy nghĩ. Nếu không lầm th́ cô thường hát bài Ḷng Mẹ của nhạc sĩ Y Vân.. Về phía t́nh cha, Tương Giang có những câu thật xúc động:
 

Trái tim com mỏng mảnh
Cho nên sự va vấp
Hoài vọng một phiên bản là có thật
Ch́m trong một ṿng tay
Lại h́nh dung ṿng tay của Bố
Nhận một nụ hôn trên trán vào buổi sáng
Mà chạnh ḷng nhớ bố xót xa…
( Tản Mạn Cho Một T́nh Yêu-TG )


Thật là thiếu sót nếu không nội soi về T́nh Yêu của cô bởi T́nh yêu không có tuổi và t́nh yêu của Nàng rất khác lạ và rất riêng:
 

Đừng bắt em phải ngưng bao lăng mạn
Rồi giữ chặt em trong suy nghĩ của ḿnh
Em sẽ vẫy vùng, sẽ chết, không ăn năn
Em xin lỗi, đó lại là sự thật

Điều em cần…
Một bờ vai vừa đủ mạnh
Một bàn tay nắm thật chặt, không phải để vỗ về
Mà là dẫn em tới với băo giông kia
Chỉ cho em điều ǵ cần làm trước !
( Đừng Nhé Anh –TG )
 

Hay:


Đừng đánh thức trong em biến động
Với t́nh yêu em luôn là con thỏ thật thà
Tữ khoác cho ḿnh lớp áo hợm hĩnh kiêu sa
Nhưng dễ khóc trước trái tim anh thường chật chội

Đừng kể với thơ đêm cao nguyên mất ngủ
Khói thuốc vàng tay không nói hết thương yêu
SàiG̣n tuy quen nhưng cũng xa lạ thật nhiều
Đời mách lẻo với em điều ảo anh
( Đừng-TG )


Hoặc: Nàng thật ngộ nghĩnh khi hỏi Chàng:
 

Em hỏi anh…
Em là người thứ…mấy trăm lẻ mấy?
Ánh mắt anh trong đáy ly nhấp nháy
Hỏi chi lạ kỳ, hăy cứ tự do ca !

Em hỏi t́nh…
Qua ánh nắng b́nh minh
Quên và Nhớ…cái xiết tay đột ngột…
Tiếc phút giây chạm môi anh thật ngọt
Thôi th́ ḿnh…
Hôn hàm thụ nhé anh?


Đọc mấy câu này tôi không nhịn được cười khi Nàng trả lời tinh quái như thế. Và tôi biết anh Chàng kia sẽ trả lời chắc như bắp:
 

Đừng bắt anh phải hôn…hàm thụ ! ( Lăng Mạn Với B́nh Minh-TG )


C̣n rất nhiều bài thơ viết về tinh yêu của Tương Giang là lạ nhưng tôi
khép lại mảng này bằng mấy câu thơ trong KHÚC DU CA SỐ PHẬN:


…Đi cùng em.
Bất chấp trời nhá nhem
Bất chấp cụm mây đen chực sà xuống thấp…
Đi cùng em
Không đắn đo, ân hận
Bởi ai cũng một lần
Sống và yêu !
( TG )


Nói đến thơ Tương Giang th́ không thể không nhắc đến thơ Thiền. Cô đă Thiền Hóa Thơ , đó là thứ vũ khí sắc bén nhất để cô chống lại băo giông cuộc đời. Những lúc vấp ngă, đắng cay nhất, nhờ Thiền Hóa mà tác giả đă vượt lên chính ḿnh, hất nụ cười vô ưu, kiêu hănh đi về phía trước:
 

Rong chơi trong chốn phù hoa
Mùi hương đồng nội chợt xa…
Chợt gần !
Chầm chậm…
Từng bước bâng khuâng
Vô t́nh tim lạc một vần thơ yêu

Ngỡ ngàng
Gió sớm mưa chiều
Nắng b́nh minh
Lóe khúc tiêu dao t́nh
Vô thường đâu dễ vô minh
T́nh cờ
Chiếc lá trở ḿnh
Lao xao…
( Thiền Hành-TG )


Tôi thật sự lạc vào cơi mênh mông, an tịnh khi đọc:


Vời trông
Trên ngọn mây Tần
Gót hài nhẹ bước
Phong vân t́m về
Bâng Khuâng
Qua mấy tiểu khê
Róc ra róc rách năo nề Sâm Thương
Chẻ tóc tơ
Tấu đoạn trường
Nghe trong khói sóng vô thường
Ai hay?


Rồi một bài thơ dắt díu tôi cùng “ ngộ” trong cơi vô thường:

Chỉ là cơi tạm thôi mà
Cớ sao ḷng măi la đà thương vay
Chỉ là một thoáng mây bay
Buồn vui gửi lại tháng ngày rong chơi

Chỉ là chiếc lá mồ côi
Hong khô hiu quạnh rồi cười mênh mông
Chỉ là sắc sắc không không
Câu kinh Bát Nhă ru tâm tọa Thiền…
( Chỉ Là-TG )

Trên đây chỉ là những ḍng tản mạn của một tấm ḷng viết cho một tấm ḷng khi nâng niu tập thơ KHÚC DU CA SỐ PHẬN trên tay.
 

Để thấu hiểu và đồng cảm xin các bạn đi vào thế giới thơ của Tương Giang. Lời cuối, tôi vẫn tin rằng: Sau tập thơ đầu tay, Tương Giang sẽ có thêm những tác phẩm hay hơn như cách nói này: Sóng sau dồn sóng trước.

Trần Dzạ Lữ
( Sài G̣n, 11.2014 )

 

*KHÚC DU CA SỐ PHẬN thơ TƯƠNG GIANG Nhà xuất bản Hội Nhà Văn 2014
Tương Giang đă ra mắt bạn đọc tập thơ này sáng Chủ Nhật 16.11 ở Sora Cà phê trong không khí ấm áp, thân t́nh và thành công tốt đẹp.
Và tác giả cũng đă ra mắt tập KHÚC DU CA SỐ PHẬN tại Cà phê Ban Mai –Huế ngày 23.11.2014 cũng thành công ngoài dự cảm.

 

 


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net