TRẦN DZẠ LỮ



TẢN MẠN VỀ MỘT NGƯỜI BẠN

Như đă hẹn. Sáng nay đắt xe ra, đạp không nổ. Mất hơn nửa tiếng mới xuống thăm Nguyễn Ḥa, người phụ trách trang Văn Chương Việt,  một trang web mà hơn mười năm rồi quy tụ rất nhiều anh chị em văn nghệ trong nước và nước ngoài.  Bạn ở chung cư Nhiêu Tứ 1, đường Phan Xích Long, Phú Nhuận. Ba năm rồi tai biến năm một chỗ.

 

Tôi gửi xe và bước vào căn hộ. Gơ cửa, thấy một người đàn bà mặt mày phúc hậu nhưng đôi mắt đượm buồn ra mở cửa. Tôi đoán là chị Ḥa ( tụi tôi quen nhau trên 10 năm nhưng cứ gặp nhau ngoài quán cà phê). Đây là lần đầu tiên tôi gặp chị. Vừa thấy tôi, Nguyễn Ḥa đă muốn chồm dậy. Mắt sáng lên mừng rỡ. Nằm một chỗ lâu, thấy bạn tới vui ra mặt. Tôi nói cứ nằm, ḿnh ngồi nói chuyện cũng được.

 

Hàn huyên tâm sự một hồi, tôi biết bạn bè không bỏ anh. Mấy tháng nay Ḥa nói được và rơ tiếng nhưng không thể đi lại b́nh thường. Thế đấy. Đời vô thường!. Là người chủ trương Văn chương Việt, bạn rất xông xáo và tâm th́ đầy như sông biển. Ba năm qua, bạn nằm một chỗ. Không những chị Ḥa mà Hoàng Nhă, con gái của Ḥa vừa đi làm, vừa chăm cha vừa phụ trách trang Văn Chương Việt, quyết không để đột qụỵ văn chương ! Giữa thời buổi " kim tiền ", bon chen danh lợi mà vẫn có người tâm huyết với văn chương như thế th́ thật cảm động. Nhớ những năm trước, khi tôi c̣n làm thuê cho đứa cháu ( con của người bạn thân ) ở đường 3 tháng 2, Nguyễn Ḥa cứ kêu THTH chở lên thăm và động viên tôi. Kỷ niệm này khó mà quên. Tôi cũng thường hay gọi điện, an ủi động viên cháu Hoàng Nhă.

 

Ngồi với bạn buổi sáng rồi tôi cũng về nhà. Nhớ ánh mắt vói theo của Nguyễn Ḥa mà tôi ứa nước mắt... Cái đau đớn và xót xa lớn nhất của người làm văn nghệ là không c̣n cầm được viết, không c̣n gơ vào máy tính và hết la cà cà phê... cảm xúc không hiện ra, chỉ ú ớ trong ḷng. Buồn lắm chứ !

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

art2all.net