TRẦN DZẠ LỮ

 

TÁT

 

                        

 

Thời gian tát vào anh một nỗi buồn có thật

Khi mùa xuân tha mất em rồi

Tháng hai ḷng ṿng, một vuông trời tắt nắng

Ai ngửa mặt vào hoàng hôn không vui?

 

Kỷ niệm tát vào anh niềm đau khôn nguôi

Khi gió xé trái tim chiều lẻ bóng

Ai ngồi hát trên đồi

Đêm nay trăng sám hối?

 

Đêm nay biển vẫn c̣n thức đợi

Một mùi hương em thả qua ḷng

Sóng tát vào anh những đắng-cay-ṃn-mỏi

Thuở yêu người vồi vội vong thân !

 

Đốt ngh́n que diêm soi dấu địa đàng

Nhan sắc cũ, nụ hôn đầu vẫn mới

Vậy mà,mưa vẫn trút vào nhau lời sám hối

Đóa dă quỳ vàng nhớ miên man…

 

Thời gian tát vào anh những năm tháng lạ lùng

Tự trói tay vào t́nh em nghiệt ngă

Ôi đàn bà là cái đinh ǵ vậy hả

Mà sao ta quay quắt, bần thần?

 

Anh tát vào anh bầm tím ăn năn

Khi để sổng một t́nh yêu kỳ diệu

Là khi xa đôi mắt biết nói

Xoay trở cách nào cũng không thể mùa xuân…

 

Trần Dzạ Lữ

( SàiG̣n Tháng 2.2012 )

            

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net