TRẦN DZẠ LỮ


 

THƠ CHO VỢ NHN NGY GIỖ LẦN THỨ 4
 

 

 

Bốn năm xa mặt bn trời
Nhưng lng khng cch giữa ti với mnh
Kể từ một ngọn phong đin
Thổi phăng phận mỏng, bo triền min xưa
Em đi rt buốt khng ngờ
Bao vy anh giữa lc thờ phượng nhau
Ra đi em cn g đu?
Ci khuy nt o cũng đau xa người
Căn nh cn lại mnh ti
Đm thắp nhang nhớ, ngy lui lũi buồn
Cũng đnh an ủi cng con
Gia ti của Mẹ ai bn rt đu?
Tiếc mnh chưa trọn ngy sau
Trời cao đất thấp em sầu hiển linh!
Bốn năm, cn bt cơm quen
Anh nng đi đũa mời em v(*) tnh


Trần Dzạ Lữ


(*) Địa phương ngữ Huế v, lua l ăn
 


 

art2all.net