THƠ GIAO H̉A

 

 

TRẦN DZẠ LỮ
 

ĐƯA NÔI
Ngày xưa mẹ đưa nôi anh
Lời ru da diết rất vành vạnh đau…
Nước sông gạo chợ…qua cầu
V́ chồng gánh cả bể dâu vào ḷng !
Nỗi Kiều dú măi bên trong
Nhà tranh vách đất cứ mong mỏi người!
Hương ngâu hương bưởi chạm rồi
Mới thương mẹ đến rối bời con tim…
Bây giờ anh đưa nôi em
Bằng câu lục bát xẻ miền trầm tư…
Phong trần cũng biết chữ nhu
Chín mong mười đợi …trăng lu cũng t́m !
Đưa nôi…anh đưa liền liền
Ngủ ngoan em nhé, đừng điên đảo buồn
Mùa này ngan ngát môi thơm
Ru em cáu cạnh thiên đường…lời yêu !

 

Trần Dzạ Lữ
 


-----*-----------*-----


TƯƠNG GIANG


RU T̀NH
Trước sau ǵ cũng vậy mà
Câu ru bát ngát, thật thà tao nôi
Mẹ đưa anh qua ngậm ngùi
Cḥng chành mẹ gánh một trời bể dâu
Mẹ em nào khác ǵ đâu
Trường đời nghiêng ngả mưu cầu b́nh an
Đổi lấy màu tóc em xanh
Trái tim nóng hổi dỗ dành t́nh yêu.
Bây giờ nắng sớm mưa chiều
Câu ca dao chở hồn Kiều về ngang
Ru t́nh bằng điệu ḥ khoan
Vẫn không quên thủa mang mang ơi... hời...
Mi ngoan nhẹ khép, mỉm cười
Trong mơ có cả khoảng trời ấu thơ
Ấm nồng vầng trán thoảng qua
Vành môi lả lướt...nửa xa... nửa gần..

 

Tương Giang
.

-----*-----------*-----


KHẢO MAI


MẪU TỬ
Mang con nặng nề chín tháng
Đưa nôi mười hai tháng vẫn chưa thôi
Chợ gần chợ xa mấy đỗi
Tiếng gà giục giă mẹ quày quả đi
Má hồng có độ có th́
Mẹ tôi hôm sớm phân b́ ǵ ai
Chừng tôi biết chải tóc mai
Cũng chưa biết đỡ đần vai mẹ gầy
Tôi thành gia thất mới hay
Mưa từ trời xuống mà cay mắt ḿnh
Bên đời bước trẻ bấp bênh
Che con bóng cả được nên chẳng rời
Nuôi con mới biết biển trời
Bao la người chả tính lời lỗ chi
Đêm dài nhớ mẹ từ khi
Hằng đêm biển thức rầm ŕ vỗ nôi.


Khảo Mai
Sg, 28-10-2015
 

 

art2all.net