Trần Dzạ Lữ

                


THƠ GỬI NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG
Tặng Một người…

 

O thông minh, đĩnh ngộ quá trời
Người như rứa làm răng tui dám chat?
O là vàng mà tui là đồng nát
Mình đồng hương mà khác khói O ơi!

Dẫu biết rằng hai kẻ cùng trôi
O trôi xuôi còn tui thì trôi ngược
Xa xứ lâu rồi mần răng nói được
Tội chưa tề ! Những đứa lìa quê…

Có đôi khi tui cũng thèm về
Để ngó chộ lại mùa trăng của Huế
Ở Bao Vinh O thả mái tóc thề
Tận Nam Phổ cũng nghe mùi hương ngai ngái!

O giấu buồn thuở còn con gái
Cho đến chừ - đố ai biết ra răng?
Miệng O cười lúng liếng cả mùa xuân
Mắt O liếc đến ngả nghiêng phố núi…

Vì cớ chi tui đi lui đi tới
Để tìm O, O còn ở bên tê
Tình bên ni dù cách vạn sơn khê
Tui cũng gửi qua mail, qua chat…

O không chat, một mình tui cũng chat
Chat cho đời-bớt-khổ O ơi
Bao nhiêu năm HÁT DẠO BÊN TRỜI
Chừ hát nữa có răng mô O hí?

Trần Dzạ Lữ
( SàiGòn tháng giêng năm 2011 )

 

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net