TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


TRẦN DZẠ LỮ

QUY NHƠN, MỘT NGÀY RẤT B̀NH YÊN

Quy Nhơn, ngày rất b́nh yên
Biển xanh, gió lộng như tên đă từng
Ta về mặn muối cay gừng
Ngược Hầm Hô…ăn rau rừng khó quên !

Suối trong mát lạnh” tắm tiên “
Nụ cười Nẫu thả qua miền tương tư…
Từ bao giờ đến bây giờ
Nghe “Qua bỏ Bậu” mà thơ xót t́nh!

Quay về Thị Nại mưa nghiêng
Cầu dài như nỗi nhớ em đó “rầu”
Về Nhơn Lư lại bồi hồi
Kỷ niệm xưa bất chợt trồi lên tim…

T́nh xa nào dễ kiếm t́m
Thôi, tin “Biển Nhớ” gọi tên Trịnh buồn
Ta về ngơ ngẩn đời luôn
Trời văn đất vơ, Quy Nhơn xin chào.


Trần Dzạ Lữ



TƯƠNG GIANG

NGỌT NGÀO QUY NHƠN

Nắm tay, về lại Saigon
Nghe thơ lồng lộng tiếng hồn Quy Nhơn
Mang theo hào khí Tây Sơn
Thiên thu muôn thủa lửa thiêng bập bùng!

Tiếng ai hát giữa suối rừng
Níu chân Nẫu bước ngập ngừng v́ Qua
Nhớ con rắn nước lượn lờ
Một bờ vai đă ch́a ra ân cần...

Cơn mưa rạng sáng bâng khuâng
Biển ơi có lắng nghe chăng, chuyện ḿnh?
Đóa vô ưu chẳng vô t́nh
Cửa thiền rửa sạch th́nh ĺnh thị phi!

Mộng Cầm dốc núi vân vi
Mây xà tím biếc Hàn thi thủa nào
Trăng Saigon giữ xôn xao
Nắm tay, kể lại ngọt ngào Quy Nhơn!

TƯƠNG GIANG

 

 

 

art2all.net