TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


T
rần Dzạ Lữ

BÀY NHỚ
 

Tháng 3 anh bày nỗi nhớ
Sao em chẳng ghé về thăm?
Bên sông hoa gạo vẫn nở
Mà t́nh th́ đă sang ngang…


Mái tóc thơm mùi địa đàng
C̣n vương trong mắt ai đó
Kinh chiều bay qua hồn nhỏ
Vấp buồn vừa mới lang thang !


Anh đi mà đi đâu chứ(*)
Giang hồ cạn khúc nhạc xưa?
Thọc tay vào túi cũng vừa
Hắt hiu chạm tay cô lữ…


Biết rằng ḿnh luôn dự trữ
Nồng nàn cho Bậu ăn ngon
Vậy mà bữa cơm du tử
Ḿnh anh gắp gió hoang đường…


Tháng 3 lạc cánh diều ngoan
Vuông trời phôi pha ước hẹn
Hiểu luôn là em không đến
Anh bày nỗi nhớ rồi chôn…


Chôn rồi bươi lại đem chưng
Nơi trái tim đêm đa cảm
Cũng đành làm hươu cao cổ
Ngóng t́nh xát muối một phương !


Thơ anh trúng hồi mă thương
Đau ḷng thời gian tắc tị…
Đỏ đen cuộc đời là thế
Giếng sâu, gàu cạn, vô thường !


Trần Dzạ Lữ
 

(*) ư thơ Nguyễn Bính


-------*****-------*****-------*****-------


Tương Giang

BÀI CHO THÁNG 3 XƯA
 

Tháng 3 đi rồi lại đến
T́nh cũng bằn bặt tin nhau
Màu hoa gạo bung nỗi nhớ
Mỗi mùa... đỏ buốt niềm đau!


Ngày nao từng ṿng xe đạp
Gáy ai đẹp đến nao ḷng
Phía sau...hồn ai lúng túng
Ṿng tay đan với không trung...


Kể từ giẫm lên xác phượng
Là thay sắc áo học tṛ
Tập tành cùng màu bổn phận
T́nh đầu phải hóa than tro...


Thỉnh thoảng từ trong nhịp guốc
Khua lên ru khúc bàng hoàng
Thủa Qua giả đ̣ thương Bậu
Đă thả cho gió lang thang!


Tháng năm không bao giờ trả
Những ǵ của nhánh Thiên đường
Bước đi là không về nữa
Hồn cầm tan tác giọt sương!


Đêm tàn rồi b́nh minh lạnh
Tô son xám nhạt vành môi
Cười tươi che đi câm lặng
Âm ỉ gọi...cố nhân ơi...


Cũng đành chợ đời đă nhuộm
Kư ức nông cạn đen tuyền
Ḷng đơn vui duyên phận bạc
Khi t́nh đă tỏ Sâm Thương


TƯƠNG GIANG


 

 

art2all.net