TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


CHỈ BN MẸ

Nhn vẻ phớt đời bn ngoi của em
Ai cũng nghĩ một con người lng đng
Dng điệu đng, thm nụ cười sng lng
Đu ngờ rằng mềm nhũn tri tim xưa?

Chỉ anh biết những lần đội trời mưa
Em lại nhớ quắt quay tnh của mẹ
Thm căn nh nơi kia l cội rễ
Với lời ru ngọt lịm cu thơ Kiều

Anh cũng biết em chỉ c tnh yu
Nơi vĩnh cữu l tri tim của Mẹ
Khi vấp ng chnh l nơi c thể
Để quay về rơi lệ với ơn cha !

Hiểu điều ny bao năm sống xa nh
Anh tự dỗ mnh bằng cu nhẫn nhịn
Bởi mất mẹ từ thuở mới mười ba
Nn khao kht MẹBiển hồ lai lng

Qu cũ nớ th xa như chạng vạng
Đu mơ chi hạnh phc thuở quay về?
Anh mừng cho em vẫn cn rau đắng
Bn hin nh cng mẹ hi vn vi

Em hi ma xun như hi cổ thi
Khi nm hết bao muộn phiền du bể
Chỉ cn anh nơi bến bờ thất thế
Đợi vầng trăng hun ht mắt sao khuya

Trần Dzạ Lữ


 


ĐỪNG BUỒN NH...

Đừng buồn với vần thơ đang chảy ngược
Nhuộm đắng hồn bằng kỷ niệm thủa mười ba
Bởi thế gian đu chỉ bướm v hoa
Cnh c bn tao ni thoắt thnh mơ ước!

Những sẻ chia l cơn mưa lướt thướt
Tim thi nhn khơi giọt mặn tm tnh
Ơi Kiều Nương, ơi Từ Hải, Thc Sinh...
Giọng ru hời khng m vang m thnh tht...

Đừng buồn nh, rượu khuya trn buốt ruột
Nơi em về tri đất c mi hương
Khi bao dung như vầng nguyệt thật trn
Ấy l lc bi tnh ca bất diệt!

Biển hồ lai lng trong dng anh hiển hiện
Bn chn Mẹ v mu mắt của Cha
Qu xưa chạng vạng...mi mi l nh
Từ ấu thơ tri thnh dng hiện tại

Mừng cho em, thơ thở di, c phải...
Khng thể qun vết rạn vỡ đầu đời?
Đừng buồn nh, nỗi buồn sẻ lm đi
L niềm vui nhn ln mi h mở

No cng hi mu xun bn cửa sổ
Trang cổ thi thnh thục ng my hiền
Bến bờ no neo lại bng thuyền quyn
Khua thất thế vỡ tan, chm đy mắt!

Tương Giang

 

 

 

art2all.net