TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


Trần Dzạ Lữ


CÓ NHỮNG ĐÊM DÀI


Có những đêm dài ôm gối chăn
Không em, bóng đổ xuống âm thầm…
Gác vắng, đèn khêu không đủ ấm
Đầm đ́a thương nhớ mắt xa xăm!


Đâu có cách ngăn quế với trầm
Mà sao buồn cứ rót ăn năn ?
Đêm xa, anh cứ t́m sao mọc
Trong cơi ḷng xanh dấu cố nhân.


Có những đêm dài xâm thực trăng
Anh rơi vào bóng tối muôn phần
Vắng em, tri kỷ hề ! Đi mất
Chỉ tiếng mưa sầu thương áo khăn !


Rượu rót chung đầy không muốn cạn
Lung linh nụ biếc mắt em cười
Quê xưa c̣n đó, sao dời đổi?
Vàng mười tâm ấy dễ ǵ phai…


Có những đêm dài không thấy ai
Khói thuốc bay lên mộng mị dài
Nói năng một bóng đời dâu bể
Em về chưa nhỉ đă giêng hai?


Trần Dzạ Lữ


--------****------****-------
 

Tương Giang

 

KHÔNG BUỔI SÁNG NÀO...


Không buổi sáng nào nguôi lăng quên
Rạng đông cài u uẩn làm nền
Anh xa hun hút như sương sớm
Em nhấp từng giọt ân hận đen


Chiếc lá và cơn gió hợp hôn
Chênh chao chết điếng góc phố buồn
Vạt nắng xiên khoai đang lặng lẽ
Vẽ một khóa Sol tiếng ḷng đơn!


Buổi sáng nào cũng thay màu môi
Che đi ngang dọc vết cuộc đời
Bài Romantic như mai mỉa
Mùa cũ quay về? - Vô vọng thôi!


Em vẫn từng đêm say với em
Rượu trăng chuốc túy lúy muộn phiền
Chợt thấy ḿnh hóa thân viễn khách
Bùi ngùi ly biệt tiếng mưa đêm...


Buổi sáng sẽ không là sớm mai
Dấu yêu ơi, ma mị kéo dài
V́ trong những phút giây tơ ấy
Em mới là ḿnh, thủa thanh mai!


Tương Giang
 

 

art2all.net