Thơ họa

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

GIẬN CHI EM?
 

Giận chi em? Để cực ḷng anh rứa
Môi trề ra, mắt lúng liếng kiêu kỳ
Nụ hoa đào khép lại giữa hàng mi
Em điên thật...bởi v́ anh nói hớ...


Giận chi em? Để cực ḷng anh rứa
Đêm lang thang hối lỗi cũng sa mù
Đèn Saigon kia ''ngọn xanh ngọn đỏ...''
Có ngọn nào dẫn lối để về yêu?


Giận chi em? Cho ủ rũ dáng Kiều
Anh hết ''chộ'' nụ cười xưa kiêu bạc
Để cho trăng thanh đang tṛn lại khuyết
Hoa hồng vàng núp nhớ bóng cô liêu...


Giận chi em? Để Chúa cũng buồn theo
Khi thấu hiểu kẻ quy hàng tồi tội
Anh sợ nhất những lúc em không nói
Mà ngọt đầm thơ là mũi tên đen...


Giận chi em? Tim anh đă thắp đèn
Một trời thương cũng bắt đầu lồ lộ
Giận chi em? Để cực ḷng anh rứa
Nụ hôn đền sẽ ngờ ngợ rất riêng...!


Trần Dzạ Lữ

*____*____*____*

TƯƠNG GIANG


GIẬN MÔ NỜ


Giận mô nờ, răng người "than" ghê rứa?
Bạn bè cười tui quên hết nhu ḿ
Tui chu môi phụng phịu kiểu như ri
Bởi v́ người ưa chọc cho tui tức!

Giận mô nờ, ai nhủ người hôm trước
Hứa trăng thề rồi bóp vụn trên tay
Tui tủi thân, ngồi khóc... suốt mấy ngày
Cho người gọi mỏi miệng... không thưa dạ!

Giận mô nờ, tui tung tăng nắng hạ
Cười một ḿnh, nghiêng mái tóc làm duyên
Kéo vành nón, giấu một điều rất riêng
Cho bơ ghét... cái anh chàng... lộn xộn!

Giận mô nờ, Chúa -Phật thêm chộn rộn
Đáng đời chưa, chân bước dáng ngại ngùng
Cái tật tui... là rứa đó, biết không?
Thơ thất t́nh khi miệng câm như hến!

Giận mô nờ, răng hôm ni mới đến?
Đền cho tui... nụ hôn gió?- Không thèm!
Nắng nhập nhoà- mưa nhỏ nhẻ, thầm ghen
Dị chưa tề... đừng! Kẻo... người ta chộ!


Tương Giang

 


 

 

art2all.net