TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa

 

 

Trần Dzạ Lữ

 

HIỂU


Anh rất hiểu nỗi niềm riêng em che giấu
Bởi cốt cách công chúa tự lâu rồi
Phơi nụ cười là để mua lại niềm vui
Nhưng nhân thế mấy ai hiểu bậu?


Số phận mỗi con người Thượng Đế ban cho là ở đậu( * )
Giỏi giang chi cũng chỉ trăm năm
Biết em luôn kiêu bạc dáng nguyệt rằm
Là tự ru ḿnh lúc tận cùng yếu đuối…


Nước mắt em ươn ướt cả vạn lần
Anh chia sẻ bằng môi hôn xa xót
Không vay nợ mà sao em trả nợ?
Vào cái đăy rách bươm chẳng thấy chút mùa xuân ?


Đời có khi anh thấy kẻ vô tâm
Chỉ ngon ngọt mà thiếu mất hành động
Thương tấm ḷng người đàn bà luôn phơi phóng
Nét nhân văn ràn rụa trái tim ḿnh…


Trần Dzạ Lữ
 

(*) ở đậu tiếng Huế là ở nhờ, ở trọ

 


 


Tương Giang

 

TỎ BÀY


Cḥng chành nỗi nhớ nghiêng che
Bài thơ vội vă đỏ hoe nắng vàng
Tỏ bày một chút hồn hoang
Ngẫm, thương, nên hiểu những oan trái đời!


Phơi thách thức, ngó đầy vơi
Những cuộc cờ, đắng ngọt lời đẩy đưa
Tận cùng ánh mắt cũng vừa
Ngộ sâu duyên kiếp, lũy thừa trúc mai!


Cám ơn từng nhánh trang đài
Cố t́nh gán ghép vào loài hoa bay
Mặn ḍng lệ rớt bỏng tay
Khăn ai kịp thấm tháng ngày tàn đông!


Tương Giang

 

 

 

art2all.net