TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


T
rần Dzạ Lữ

K ỨC MỎ CY

Nơi em đến chnh l nơi anh sống
Thng năm xưa bạc phếch o giang hồ
Ngy bầu bạn cng cy bần, cy đước
Đm bất an nn ẩn tr vo thơ


Bom đạn v tnh đu biết ước mơ
Chng trai trẻ thm lời ru của mẹ
Thm nụ tnh khi lội snh thất thế
Mắt mi ai ngọt mật đấy khng ngờ !


Chi Uyn Chi Uyn(*) sao chng ngc ngơ?
Những lần đụng trận cắc c, khng chết !
Mỏ Cy ơi! Mỏ Cy ơi! c biết
Thn phận kia, thnh đọa xuống trần gian ?


Bốn mươi năm qua, sau cuộc tan hng
Tri tim nhn văn vẫn cn v lượng
Con c, con tm nui người khn lớn
Ph phch ngang tng vẫn chảy cng sng


Nơi em đến, chiều chầm chậm cong cong
Hết chiến tranh sng Mỏ Cy trẻ lại
Nụ cười em vi trời xanh thơm ngi
Nắng Mỏ Cy khng ngược lối thương mong.


Trần Dzạ Lữ
 

(*) Chi Uyn: Chuẩn y



 

Tương Giang

RING CHO KỶ NIỆM BẾN TRE

Thời gian tri bao nước lớn nước rng
Người nhn hậu như lng sng su rộng
Dang tay đn em, trời xanh lồng lộng
Bến Tre ngọt tiếng ghe my co tm

C một thời anh đến gởi niềm thương
Em chắc chắn tc thề chưa đầy bi
Mỏ Cy Nam khi ấy chưa biết ni
Chuyện của duyn v phận vốn lạ lng...

Bn m sng rặng bần vẫn bao dung
Thả hoa trắng, ủ bao ma cng tri
Bụi dừa nước tm tụm khng e ngại
Giữ mt lnh nui tm tp lớn ln...

Em nghe kể An Thuận Ba chng chnh
Lấy thn dừa bắc nhịp vui xui ngược
Nay đổi tn v thay lun dng dấp
Nếu anh về, c lẽ lạ hơn quen...

Cao thật cao, cầu Rạch Miễu m đềm
Đưa em đến, tiễn em đi...tạm biệt
C một điều chỉ ring mnh em biết:
Thn thuộc rồi, nn rất nhớ: Bến Tre!


Tương Giang


 

 

art2all.net