TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa
 


 

LỜI DẶN D̉ CON GÁI

Trần Dzạ Lữ

Mười lăm năm kế toán
Cũng phải bỏ ra ngoài
Bởi v́ con chân thật
Không làm đẹp ḷng ai …


Lỡ sinh con tháng Hai
Không hề biết “miệng lưỡi”
Chỉ trái tim làm vốn
Để đắp đổi ngày mai…


Đời con, c̣n rất dài
Chông gai hờm phía trước
Khi con bỏ ra ngoài
Cố mà kiên định nhé…


Ba không c̣n tuổi trẻ
Sống là đợi về trời
Con đừng buồn như thế
Có chi cũng nên cười…


Khởi đầu tất nhiên khó
Có khi nuốt ngậm ngùi
Hăy nhớ rằng mua bán
Cạnh tranh là chắc rồi !


Niềm tin Ba có thật
Ông Trời vẫn có “ngươi”
Không để ai chết đói
Lúc chân cứng, đá mềm !


Dặn con yêu chữ Nhẫn
Hăy ” khắc cốt, ghi tâm”
Dù đôi khi lỡ vận
Cũng không phải đường cùng...
 

~~oOo~~


CHO CON

Tương Giang


Lời dặn ḍ con gái
Thấu cảm những ngàn trùng
Bởi đường c̣n xa lắm
Đời vẫn rộng bao dung


Tháng Hai, chạm mùa xuân
Của ba mẹ ngày trước
Song thân thắp mơ ước
Trên môi mắt ngây thơ


Muốn ôm hết lắng lo
Cùng gai chông khắp lối
Nhưng, đành vậy, khấp khởi
Mới bước đến trưởng thành


Điều ba đă cho con
Là thời gian tuổi trẻ
Là không hề thất thế
Dạy con đạo làm người


Niềm thương chưa hề vơi
Dẫu vài lần rơi lệ
Con chưa suy, trách nhẹ:
Ba mẹ có sai lầm...


Cuộc đời đâu cho không
Một ai điều ǵ cả
Giữ ǵn tâm trong dạ
Hậu vận mới ung dung
 

~~oOo~~


BÀI THƠ RIÊNG TẶNG

Tương Giang


Bài thơ này tặng riêng
Con gái dành cho Bố
Bước qua bao giông tố
Mới hiểu rơ Thái Sơn


Sinh con vào mùa đông
Mà tim ḷng ấm áp
Đàn ông...rớt nước mắt
V́ tiếng khóc của con


Nghe mẹ kể lại rằng
Con bé như viên kẹo
Luôn ốm đau quặt quẹo
Năm đầu đời gian nan


Bố không hề thở than
Cười: kim cương nguyên khối
Ngắm con trong nắng mới
He hé nụ răng xinh


Thời gian: thác cùng ghềnh
Quà cho con là sách
Giữ lấy lề giấy rách...
Đừng bán chữ nhân tâm


Bố vội níu muôn trùng
Tóc mẹ c̣n xanh lắm
Chân con thôi son thắm
Nghiêng ngả trước cuộc đời


Ghi khắc thủa đôi mươi
Lời dặn ḍ yêu dấu:
Cho đi là thẩm thấu
Nhận lại những an bài!


~~oOo~~

 

art2all.net