TRẦN DZẠ LỮ

 

THƠ XƯỚNG HỌA TRẦN DZẠ LỮ/TƯƠNG GIANG

MƯỜI NGÓN TAY EM
TRẦN DZẠ LỮ


Tay em mười ngón kiêu kỳ
Ngón thương, ngón nhớ,ngón gh́ lưng anh
Ngón đeo dĩ văng không thành
Ngón đau nhân thế ,ngón phanh phui buồn!
Ngón vui bất chợt thiên đường
Chỉ thơ bay với trời nương náu t́nh
Ngón nào em cuộn thiên thanh
Ngoại ô hai đứa ngọt lành đam mê ?
Hoa ghen cỏ giận đường về
Mùa xuân không tuổi nơi quê quán ḿnh…
Ngón nào cấu đỏ vai anh
Khi em lây lẫy chưa thành phụ phu…?


Trần Dzạ Lữ


---------------------------------------------

 

NHỮNG SỢI TÓC ANH

TƯƠNG GIANG

Tóc anh từng sợi thâm trầm
Sợi đa đoan níu sợi ân cần buồn
Sợi nào đan chéo tơ vương
D́u nhau trên những vô thường thế nhân
Sợi dài bao nỗi phân vân
Khi nh́n nắng đổ tần ngần thời gian
Sợi đi qua những chiều vàng
Vướng trên vai áo, muộn màng hương yêu
Sợi kiêu bạc lấp quạnh hiu
Sợi thăm thẳm nhớ sợi liều lĩnh thương
Em phơi kiêu hănh dặm trường
B́nh an nghiêng xuống, xuân nương náu về


Tương Giang

 

 

 

art2all.net