TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa


Tương Giang

NGƯỢC NGUỒN NHỚ QUN


V đu cơn gi nghịch ma
Đẩy đưa nhnh trc qun la nhnh mai
Thng qun năm, bng đổ di
Lăn triền dốc nhớ trong thoai thoải chiều...
Bng qun hnh, nhm quạnh hiu
Bập bng khơi lạnh, trăng tiều tụy xanh
Tại phận mỏng?
Tại em? Anh?
M sinh hun ht trong ngăn lỡ lng...
Trầm tư đến qu vội vng
Xa nhau đong nhớ đổ qung lng qun
Mi người tăm c bng chim
Hẹn h qun gi treo miền sơn kh
Đm ơi, đom đm lập le
Lm sao thắp sng cơn m đầu đời?
Ti ngồi cắn nhớ lm vui
Vờ vĩnh qun, gieo bi ngi ring tư
Kiếp ny đ gặt tạ từ
Ma vui cũ...
Hờn duyn ư?
Cũng đnh!!!


Tương Giang

 


-------****-------*****-------****------


Trần Dzạ Lữ

ĐĂM ĐĂM DỐC NHỚ TI VỀ


Đăm đăm dốc nhớ ti về
Chửa qun dng trc, khng nề thn mai
Ngy rưng ,thng rức hồn ai
Lạc vo thung lũng mắt ngai ngi chiều
Bng theo hnh nắng liu xiu
Cao nguyn tẩm lạnh, cy điu đứng buồn
Tại tim mn
Nhạt mi son?
Nn chi lệ đ cứ chon von sầu
Suy tư soải cnh bn cầu
Nước tri, tnh ở hai đầu đa đoan !
Dặn lng thề nguyện chưa tan
Cứ vui h hẹn bất cần sơn kh
Đm nay nhớ lập, thương le
Cũng mong khi phục cơn m tnh đầu
Một đời khăn o theo nhau
S chi ngọn gi m nhu nt yu?
Kiếp ny đ hi rong ru
Ma xưa ấy
Cứ cn đeo cũng đnh !


Trần Dzạ Lữ

 

 

art2all.net