TRẦN DZẠ LỮ

 

THƠ HỌA TRẦN DZẠ LỮ-TƯƠNG GIANG
~~oOo~~


TRẦN DZẠ LỮ

NHỮNG M PHU THỜI KHỐN KH

Nghe chị nhắc m phu thời khốn kh
Lại giật mnh v trong đ c ti
Dĩ vng trồi ln tim c để nhớ
Ngoại đm, tr chuyện với trăng thi


Bạn b nơi đu? Tan tc cả rồi
Đứa v xe, đứa ln rừng đốn củi
Mnh m phu ko thng ngy lầm lũi
Nợ o cơm gắng ln dốc ngậm ngi!


Cung kiếm bỏ, người xưa bay mất rồi
Thương mắt ai đến rng mnh ngơ ngẩn
Nếu gặp lại, ta sẽ khng n hận
Giao cuộc đời, cng gặm nốt điu linh


Bch L Hề kia cũng phải lm thinh (* )
La ngựa qua đồi khi chưa gặp vận
Huống hồ ta, sống sau khi lm trận
Ly rượu mừng uống tiếp cuộc mưu sinh.


Cn cy đn để lng mạn với mnh
Ni Chứa Chan nn sầu chan chứa (* *)
Đốt thời gian bằng những ln khi thuốc
Khng dm soi gương sợ phải thất tnh


Trần Dzạ Lữ
 

(*) Bch L Hề, Lc chưa gặp thời phải chăn Ngựa
(* *) Ni Chứa Chan ở Long Khnh



 

 

TƯƠNG GIANG


CHIA SẺ TIẾNG THƠ


Chỉ l thơ cũng đủ ngậm ngi
Đừng đốt thuốc thả ln trời khi trắng
Lm trượng phu c bao giờ n hận
Dẫu m phu cũng l kiếp con người


C lận đận mới mơ ước thảnh thơi
Lc thanh nhn cng yu thời khốn kh
Cứ soi gương, mỗi dọc ngang hằn r
L kiu hnh vẫn đứng thẳng với đời


Trước tnh yu, được mất, vẫn cả cười
Sn ga nhiều lắm, con tu chỉ một
Duyn v phận đu ngoi tan với hợp
Ngoi phẩy tay, trong vụn vỡ...chuyện thường!


Em khng biết tch xưa, m chỉ thương
Mẹ hay kể chng Thạch Sanh qun tử
Nn Cng Cha phải lng khng do dự
H cớ g khng ngẫm chuyện hm nay?


TƯƠNG GIANG

 

 

 

art2all.net