TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa
 



 

QUA NHAU

Trần Dzạ Lữ

Em đầm đ́a lệ nhỏ
Khuya rớt vào ăn năn
Anh chừ xa như gió
Đà Nẵng, mắt ai buồn ?

Ḷng như sóng sông Hàn
Ngh́n đêm ru t́nh cũ
Qua nhau, chỉ một lần
Mà sao ghim đầy nhớ ?

Có ngày thương Cẩm Lệ
Có chiều xuyên Ḥa Vang
Môi người đỏ như thế
Trái tim nào rung chuông ?

Ừ, t́nh yêu mong manh
Sao bay khắp Ngũ Hành?
Chân anh nôn nao bước
Chờ in dấu Địa Đàng…

Ḷng trần em mênh mang
Câu thơ người bát ngát
Qua nhau, chỉ một lần
Lại ríu ra hạnh phúc !

Vẫn biết là sự thật
Có thể kèm thương đau
Nhưng v́ em, anh bắt
Mùa yêu về xôn xao…


Trần Dzạ Lữ

 


--------****---------***--------



XUYÊN NGANG

Tương Giang

Anh xuyên ngang miền nhớ
Rạng rỡ tâm thức đêm
Em một đời bỡ ngỡ
T́nh yêu đầu...mông mênh

Thời gian trôi lênh đênh
Sông xưa thuyền khuất bóng
Cầu quay, thay trầm lắng
Đà Nẵng thay áo xanh

Sơn Trà xưa long lanh
Trước biển chiều đôi lứa
Chân thành câu thề hứa
Linh Ứng có linh thiêng?

Chừ biền biệt mô t́m
Ngược hai chiều thương nhớ
Hoa cúc vàng ngày nọ
Tan tác dưới mưa ngâu

Thủa mười bốn nay đâu?
Thôi đừng t́m nhau nữa
Định mệnh luôn chất chứa
Những t́nh yêu bất tường!


Tương Giang
 

 

 

art2all.net