TRẦN DZẠ LỮ

 

Thơ họa

RIÊNG MÙA XUÂN CHO EM

 

Trần Dzạ Lữ

Riêng em năm mới ngọt ngào
Thơ anh cháy hết biết bao nhiệm mầu…
Ngày nào cũng là ca dao
Để anh ru dải yếm đào lời thương!


Nếu đi trọn cuộc vô thường
Có phiêu linh mới biết nhường nhịn nhau
Hứa cùng đất thấp trời cao
Em vui là được , chớ sầu ốm o…


Xuân nồng nàn hóa kinh thư
Uồng trăm bận nhớ để trừ… hờn ghen!
Ngày bờ hơ ,chỉ mong đêm
Giục sao sáng tiếp mắt em ngời ngời


Và tinh khôi thấy nụ cười
Dẫu cho vật đổi, non dời cũng cam !
Tháng giêng dọn sẳn thiên đàng
Mời em về ngự “ ngai vàng” anh trao…


Trần Dzạ Lữ




THÁNG GIÊNG, XUÂN RẤT RIÊNG

 

Tương Giang


Tháng giêng khúc khích, th́ thào:
Thúc giục mầm mới, xôn xao nụ t́nh
Sau lưng gió mát th́nh ĺnh(*)
"Người ơi, người ở...(*), thắp b́nh minh lên


Có ǵ như thể thiêng liêng
Gập ghềnh đă bước, tháng giêng đă từng:
Nếm biệt ly, uống trùng phùng
Sao lạ lẫm quá, lập xuân mùa này


Lật trang sách nhớ nồng say
Hương hồng nở muộn thoảng bay cuối ḍng
Đêm vô tâm, ngày duổi rong
Ai níu vạt aó(*), ai hong tơ trời...


Cái lạnh đi về trùng khơi
Ấm áp lan tỏa trong mười ngón tay
Đan vào xuân, tháng giêng này
Hoàng mai rực rỡ trên vai hiền ḥa.


TƯƠNG GIANG


(*)Mượn ư ca dao
- Gió sao gió mát sau lưng
Bụng sao bụng nhớ người dưng thế này
- Người ơi người ở đừng về
Thiếp nắm vạt áo, thiếp đề bài thơ
 

 

 

art2all.net