TRẦN DZẠ LỮ


Thơ họa


TRĂNG XANH
 

 

Chính em là trăng xanh
Chứ không hề ai khác
Chiêu chiếu xuống ḷng anh
Dịu dàng và mê hoặc…

Bao nhiêu năm mới thật
Một tháng có hai lần
Anh rửa cho đă mắt
Gă du miên thanh bần !

Đêm ở phía ruộng đồng
Có tiếng chim cô lẻ
Giục câu thơ t́m về
Bới mùa xuân ngày trẻ…

Chính em là trăng quê
Chan vào tim du tử
Cả trăm- thương-ngàn-nhớ
Khi giă biệt kinh kỳ…

Trăng xanh thả bùa mê
Trên cánh đồng hoang hóa
C̣n em ,răng chi lạ
Khỏa vào anh xuân th́ ?


Trần Dzạ Lữ

 

 

~~oOo~~

 


NHẬT THỰC

Khi ch́m vào dấu yêu
Mặt trời bị nuốt chửng
Trăng không c̣n óng ánh
Tinh tú chợt lặng câm

Bàn tay ai ân cần
Rơi vào trong mê muội
Bờ môi nào chới với
Cổ tích thành đêm thiêng!

Xuân không biết gọi tên
Hạ nồng nàn thiếp ngủ
Khi mùa Thu ấp ủ
Từng giọt Đông trong ngần

À ơi ru mông mênh
Hồn quê chừng xao xác
Tiếng chim đêm lăng mạn
Thánh thót giọng uyên ương...

Có phút giây nghê thường
Mở đầu cho ngày mới
Là khi trăng phơi phới
Nhả hừng đông bên thềm!


TƯƠNG GIANG

 

 

 

art2all.net