TRẦN DZẠ LỮ

 

THƠ HỌA TRẦN DZẠ LỮ-TƯƠNG GIANG
~~oOo~~

TƯƠNG GIANG

VIẾT CHO VU LAN 2016

Một tôi dò dẫm cuộc đời
Trái tim ảo vọng một lời thương yêu
Tình Cha sáng mãi tuổi chiều
Tôi cầm ngộ nhận phút phiêu lưu đầu


Bôn ba đã hiểu gì đâu
Ca dao áo mặc khỏi đầu thiệt hơn
Lội bùn cấy nhánh lúa non
Mang về già giặn ru con ơi à...


Ngày Cha cỡi hạc non xa
Mẹ khô nước mắt, trắng tà áo xô
Hạt mầm tôi vỡ bất ngờ
Xanh cây sám hối, héo trơ nhánh hồng!


Chợ đời muốn bán long đong
Bán luôn bữa đói mà hòng bữa no
Không Cha, tin tưởng dại khờ
Cứ mua lần lữa từng tờ xảo ngôn!


May mà còn Mẹ chia buồn
Khâu giùm tức tưởi, tay luồn tóc tôi
Đêm đừng xuống vội, chiều ơi...
Kẻo tôi mắc nợ nụ cười Báo Ân!


Tương Giang


--------*****-------*****------*****-----
 


TRẦN DZẠ LỮ

LỜI CHA

Thật tình cha biết là con
Trái tim ương ngạnh, nắng non bất cần...
Lời hay ý ngọt phân vân
Nào ngăn được những mê lầm ban sơ !

Dòng đời trong, đục ngu ngơ
Thích thì vẫn lội qua bờ tử sinh
Cha băng hết cánh đồng mình
Dặn con đòi đoạn chút tình thâm sơn…

.Ngày đeo tử biệt khôn lường
Bay qua núi thẳm vẫn mường tượng con !
Chạm đau mới ngộ vuông tròn
Mẹ rưng rưng mắt, con mòn ăn năn ?

Nẻo đời mưa tạt, gió vần
Long đong thục nữ, mắt trần ai xanh
Mất cha là thiếu bình minh
Cứ lao vực thẳm cứ rình đa đoan...

Phước thay lòng mẹ dịu dàng
Khi chăm bẳm nhớ, khi ràng buộc yêu...
Trăng đừng ảo ảnh rong rêu
Xin chan chát thực mùa neo nghĩa tình..

Trần Dzạ Lữ
 

 

art2all.net