TRẦN DZẠ LỮ


 

THƠ VIẾT CHO VỢ Ở NGÔI NHÀ MỚI
 

Gần cuối đời rồi cũng có ngôi nhà tử tế
Để đi về tránh nắng, che mưa
Tiếc là vợ ḿnh không cùng ở
Di sản c̣n đây, mà em lại đi rồi…

Số phận sao như mặt trăng, mặt trời?
Có nhiều khi ḿnh bần thần tự hỏi
Vợ tích lũy cả đời khốn khó
Để chưa một lần sang nhà mới làm dâu !

Bây giờ anh đây, em đâu?
Rất an b́nh v́ có nơi có chỗ
Để bày thơ mà không sợ căn gác gỗ
Cháy th́nh ĺnh không chỗ mà chui…

Có được như bây giờ anh thấu hiểu rồi
Vợ tằn tiện gần như quá mức
Cái áo không may, đôi giày không sắm
Cứ tềnh toàng ở chợ hôm, mai...

Hạnh phúc cho con bởi tháng rộng năm dài
Con gái rượu làm sao không cưng quư?
Có phải con ḿnh thấm ơn cha, nghĩa mẹ
Dọn tương lai mát mặt cùng người?

Ngôi nhà thoáng, có thể nh́n trời
Và ngắm đất, ngắm hoa hồi hổi
Nhưng điều ǵ khiến ḷng anh chùng lại ?
“ Cơm nguội bay xa… đâu c̣n nữa bên đời ! “

Nên thơ viết bằng ng̣i bút ngậm ngùi
Trên trang giấy tinh khôi ngày mới
Anh vẫn tin cơi vĩnh hằng ngời ngợi
Em mỉm cười …di sản vẫn c̣n nguyên !

 

 


Trần Dzạ Lữ

 

art2all.net