Trần Dzạ Lữ

 

Tôn Nữ có chờ ta ?





Xưa em buồn trong Nội
Mắt ướt mấy cửa thành
Chiều chiều ra hong tóc
Thấp thóang mộng ngày xanh…

Ta thường hay lui tới
Dưới đường mưa âm thầm
V́ yêu đời Tôn Nữ
Mong em cháy nỗi ḷng

Khi biết ta hàn sĩ
Giấu nỗi sầu trăm năm
Em che t́nh mái rộng
Ru nhau vào đời ngoan !

Yêu nhau như chim uyên
Đắm như ván trong thuyền
Dẫu búa ŕu dư luận
Bủa vây ta và em!

Những con đường thề thốt
Lá thấp mùa sương quen
Dấu chân t́nh ta đẫm
Tuyệt vời phải không em?

Nhưng rồi tới một ngày
Ta khăn gói ra đi
Mộng tàn trong đáy cốc
Khôn xiết nỗi biệt ly …

Bỏ em sầu trong Nội
Bỏ lại một đoạn ḷng
Ta đi làm lữ khách
Viễn xứ hề long đong !

Cổ thư không coi lại
Suốt ngày hát cuồng ca
Có khi uống rượu đế
Ngồi nhớ hướng quê nhà!

Ta đứa lạc trong sương
Mù thêm đời cô đơn
Lắm lúc mơ vàng đá
Thấy phai màu uyên ương…

Trần Dzạ Lữ

 

 

 

Và Nhớ Huế
*Tặng Phạm Đ́nh Dương


 
Ở đây cũng là ngoại ô
dấu chân thổ mộ cũng thưa thớt chiều
cũng người áo tím liêu xiêu
cũng đêm nguyệt bạch lá vèo sang thu...
vậy mà - vẫn nhớ quê xưa
ai qua Vỹ Dạ t́nh đưa đón t́nh?
tóc thề thả gió trâm anh
liếc mắt Tôn Nữ nghiêng thành quách tôi !
mười năm biết có đền bồi
chút hương hoa cũ đâu rồi người ơi !
 
*G̣ Vấp 2005.

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all.net