TRẦN DZẠ LỮ

Tùy bút

TRẦN GIAN ĐĂ KHÔNG HỜ HỮNG VỚI ANH


Chân xưa xin lạy đường dài( TCS )

 

1. Dẫu rằng Trịnh Công Sơn đă về cơi thiên thu và trả lại trần gian cái kiếp người hữu hạn để Níu tay ngh́n trùng trong vô hạn.Nhưng với tôi, anh vẫn hiện diện măi măi nơi trần thế này với cây đàn Guitar, với nhiều t́nh khúc bất hủ.
 

Tôi vẫn thấy anh, bằng hồi niệm thời nào ở Huế tuyệt ngày tận đêm lang thang với bằng hữu. Cũng có khi một ḿnh với: Chiều một ḿnh qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em. Có khi nắng khuya chưa lên mà một ḷai hoa chợt tím…Cái chợt tím của Huế dễ thương đến lạ lùng mà mỗi khi vắng xa, không ai tránh khỏi niềm đau đáu nhớ về.
 

Vẫn thấy anh, bằng nỗi nhớ năm nào ở khung trời Đà Lạt với người con gái tóc-dài-áo-trắng hát t́nh ca giữa sương khói mênh mang có bạn bè quây quần ấm áp t́nh người.
 

Vẫn thấy anh nơi phố biển Qui Nhơn đi về với Biển Nhớ. Biển Nhớ khôn nguôi trước cơi người, cơi đời và trong thế giới nội tâm vốn cô đơn hằng cữu…
 

Vẫn thấy anh băng qua miền kư ức những năm tháng SàiG̣n sôi sục lửa đấu tranh trong các khuôn viên trường đại học, nơi giảng đường với học sinh, sinh viên cùng đồng ca bài Nối Ṿng Tay Lớn.
 

Vẫn thấy anh ở Hà Nội rong chơi, ca hát và có những gặp gỡ, những thân t́nh kỳ lạ với tác giả Suối Mơ để cùng uống rượu và trầm ngâm như những hiền triết …
 

Vẫn thấy anh, những năm tháng sau này dù luôn bệnh tật vẫn không ngừng sáng tác. Có lúc vẽ tranh, có khi làm thơ và đôi khi viết những bài tản mạn trên các báo. Dù tranh ( họa ) dù nhạc, dù viết bài tản mạn anh vẫn ở trạng thái mải mê, đắm đuối và máu thịt. Cái mải mê, đắm đuối và máu thịt của một người tài hoa.

 


2. Những ngày này, tháng này, ở đâu,nơi nào người ta cũng xôn xao, gợi nhắc tới anh –một nhạc sĩ viết t́nh ca hay nhất. Gợi nhắc và luyến tiếc một con người tài hoa của đất nước và thế giới.
 

Với tôi, nhạc Trịnh là một ḍng chảy triền miên và lạ lẫm. Lạ lẫm nhưng vô cùng thân quen biết bao nhiêu năm rồi với ca từ là châu ngọc, là sóng lừng trong đời sống âm nhạc của anh.
 

Nhắm mắt, mở mắt tôi có thể mường tượng được Diễm xưa nơi thành phố yêu thương-với những chuyến mưa qua. Một chủ nhật trong đời, tôi có thể đắm ch́m trong Lời buồn thánh, khi người em ấy đă rời xa và bạn bè lẩn khuất tan ch́m. Một sáng mai nào, người đă Như cánh Vạc bay về cuối trời để lại nhớ nhung bên bờ yêu dấu cũ. Một chiều hư hao nào, bên quán Café buồn, tôi lại gặp tiếng hát ai vướng vít qua ḷng với T́nh Nhớ của anh.
 

Và bất chợt, một nửa khuya bên trời viễn xứ tôi uống từng giọt sương như giọt nước mắt em và hát khe khẽ bài Níu tay ngh́n trùng.


Rồi lơ mơ, mộng mị qua ca khúc Đêm thấy ta là thác đổ. Cũng đẩy đưa và chới với trong bài Phôi pha.


Bay qua tuổi thanh xuân. Bay qua t́nh yêu. Bay qua đời sống rồi ta cũng sẽ giáp mặt với Cát bụi, với Một cơi đi về. Và khi đứng trước hư không anh đă từng tra vấn ḿnh: Tôi là ai? Những Nietzche, Dostojevski… cũng đă từng tra vấn ḿnh trước hư vô mênh mông với nỗi dày ṿ và cô đơn kinh khiếp. Cô đơn, đó là thuộc tính của thiên tài. Và cũng chính là mầm mống của sáng tạo. Trong hành tŕnh đi qua trần thế với nỗi cô đơn bằn bặt kia Trịnh Công Sơn đă để lại 800 ca khúc cho đời, trong đó hầu hết là T́nh Ca.

 


3. Anh Sơn ơi, tử biệt sinh ly đó là quy luật của muôn đời nhưng sao tôi vẫn Nhỏ lệ khóc người lúc nhớ lại những câu thơ của Hồ Dzếnh viết về cái chết của ai kia hay tiên cảm cho chính ḿnh:


Ngồi đây tưởng chuyện ngàn sau
Lung linh nến cháy hai đầu áo quan
Gió lùa tiếng lá không vang
Tin ta vĩnh quyết trần gian hững hờ…


Nhưng với anh, trần gian đă không hờ hững. Cả 3 miền đất nước Huế-SàiG̣n-HàNội đă truyền tin cho nhau trong niềm tiếc thương vô hạn. Đó là ngày Cá-tháng- tư( 1.4..2001) rồi ngày.4.4 .2001 tại thành phố này đă có hằng trăm ngàn người tiễn đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng ở chùa Quăng B́nh trong nắng vàng rực rỡ của một sớm mai xanh.
 

Đường 13 lúc đó kẹt xe nhưng xe tang của anh th́ đầy hoa lan trắng, tím lừng lửng về G̣ Dưa. Người thân, bạn bè và người ngưỡng mộ anh đă gửi hoa, tưới rượu xuống mồ anh và hát t́nh ca. Và cũng đă đồng ca bài Nối ṿng tay lớn. Phải chăng đó là ước nguyện sau cùng của anh, người yêu đất nước ḿnh và là người con tài hoa của đất Mẹ ?
 

Bây giờ th́ tôi chắc rằng anh đă thấy điều tiên tri của ḿnh ngày xưa: …thấy bóng Thiên Đường cuối trời thênh thang bởi anh đă Trả nợ người để thanh thản về chốn hư vô. Sẽ chẳng c̣n loanh quanh trong cái kiếp người ngắn ngủi, phù du nhưng chập chờn thị phi..
 

Anh Sơn ơi, sắp sửa 49 ngày anh qua đời, tôi chắc chắn rằng ngày đó, nơi mộ phần anh cũng sẽ có người thân, anh em, bạn bè tụ hội và những bản t́nh ca bất tử của anh sẽ được hát lên bằng trái tim yêu thương người, yêu thương đời, trong nắng gió mênh mang-Với  những ước mong sum vầy, thôi đi những trăn trở xưa của anh, những ngày tháng cũ:
 

…Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng, ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân th́….

 


Trần Dzạ Lữ
( Bài đăng trong tuyển:Trịnh Công Sơn, Ánh Nến và bạn bè.NXB Hội Nhà Văn 2008 )



 

trang Trần Dzạ Lữ

art2all. net