|
TRẦN DZẠ LỮ
TRẦN DZẠ
LỮ GỌI T̀NH BÊN SÔNG
Trần Yên
Ḥa

Vài nét về Trần Dzạ Lữ
Tên thật là Trần Văn Duận, sinh năm 1949* tại Huế.
Sĩ quan Quân Lực VNCH. Bắt đầu làm thơ từ năm 1960 và đăng thơ trên hầu
hết các báo và tạp chí ở Sài G̣n trước năm 1975.
Đă in:
Hát Dạo Bên Trời (1995)
Gọi T́nh Bên Sông (1997)
Thơ đă in trong các thi tuyển:
Tháng Giêng Sài G̣n, Anh Làm Thơ Yêu Em.
Những Gương Mặt Thơ Mới.
Hai Thập Kỷ Thơ Huế
Thơ T́nh Xứ Huế
~oOo~
Thuở
đó, lúc tuổi tôi vừa lớn, tuổi c̣n đi học, mỗi lần được dịp đi phố là
không bao giờ tôi bỏ quên các tiệm sách. Thuở đó, Tam Kỳ có các tiệm
sách như Quảng Thành, Nam Ngăi, Thư, đều nằm trên đường Phan Chu Trinh.
Tiệm Quảng Thành bán sách giáo khoa nhiều hơn sách truyện. Tiệm Nam Ngăi
lớn hơn, chỗ ngă ba đường, bán nhiều sách văn học và báo chí nên thu hút
được nhiều khách hàng, nhất là giới học sinh, giáo sư, công tư chức.
Tiệm Thư, có cô chủ tên là Lệ Ngọc, tên đẹp như người, Lệ Ngọc có dáng
như thiếu nữ trong tranh, nhưng tiệm sách Thư nhỏ, chỉ đứng loay hoay
hai ba mươi phút rồi phải bước ra, chẳng lẽ có người đẹp ngồi trên quày
nh́n ḿnh mà ḿnh cứ đứng đọc “cọp” báo hoài.
Tôi thường t́m tạp chí Văn, đọc ở mục thư tín, “bài
đă nhận được”, tôi cố xem có tên ḿnh không? có khi có, có khi không, v́
lúc đó tôi tập tểnh làm thơ gởi đăng báo. Có tên ḿnh trả lời trong mục
“Bài đă nhận được” là đă sướng đến mê tơi rồi, huống hồ ǵ có thơ hoặc
truyện của ḿnh được đăng, th́ cái sướng c̣n tăng gấp bội.
Có tên một tác giả mà số Văn nào cũng có hiện diện ở mục “bài đă nhận
được”, v́ đọc hoài nên tôi nhớ tên, đó là Trần Dzạ Lữ. Bút danh này có
một cái lạ, là chữ Dzạ được viết có chữ Z đứng giữa, nên đă gây cho tôi
nhiều chú ư. Thời gian đó, tôi chưa đọc được bài thơ nào của Trần Dzạ Lữ
đăng trên báo. Nhưng đọc tên anh hoài nên coi như quen lắm
Măi đến khi vào quân đội, sau mấy năm tác chiến, tôi được đổi về Bộ Tư
Lệnh Quân Đoàn I và Quân Khu 1 đóng ở Đà Nẵng, tôi mới đọc được một số
(rất ít) bài thơ anh. Tôi nghe bạn bè nói (lúc đó) Trần Dzạ Lữ là Chuẩn
uư, thuộc ngành Truyền Tin, đang phục vụ tại một đơn vị truyền tin ở Đà
Nẵng. Nghe và biết vậy nhưng cũng chưa được gặp Trần Dzạ Lữ lần nào.
Măi đến khoảng năm 1987, sau khi đi tù cộng sản về, tôi mở một sạp bán
phụ tùng xe đạp ở đường Huỳnh Văn Bánh, tôi đă gặp Trần Dzạ Lữ ở đây.
Qua sự giới thiệu của Hà Nguyên Thạch, tôi biết Trần Dzạ Lữ. Anh người
khô gầy, tóc tai nhễ nhại mồ hôi, lúc đó anh vừa từ Huế vào Sài G̣n, làm
nghề bán rau muống ở chợ Trần Hữu Trang Phú Nhuận. Bằng phương tiện là
chiếc xe đạp cà tàng, Trần Dzạ Lữ buổi sáng đạp xe xuống chợ Cầu Ông
Lănh mua rau muống, chở đem về bán lẻ cho khách hàng ở chợ Trần Hữu
Trang.
Đó là thời gian khốn cùng nhất của lũ chúng tôi, những người sĩ quan
QLVNCH, vừa ở tù về, phải bon chen với đời để kiếm miếng ăn, kiếm sống.
Thỉnh thoảng Trần Dzạ Lữ ghé vào chỗ tôi uống ly cà phê đen, nói chuyện
trên trời dưới đất. Có lúc, tôi bắt gặp Trần Dzạ Lữ đi bộ một ḿnh trên
lề đường gần đó, anh đi lang thang, đôi mắt nh́n vào khoảng không xa
khuất, không biết lúc đó Lữ đi đâu và nghĩ ǵ ?
GỌI T̀NH BÊN SÔNG
Dù nghèo cực, khổ sở trăm bề, (sau này Trần Dzạ Lữ bỏ nghề bán rau
muống, anh đi giữ xe đạp ở băi chợ THT, nghề này cũng không khá hơn nghề
bán rau muống bao nhiêu) nhưng anh đă gom góp tiền in được 2 tập thơ.
Tập thứ nhất là Hát Dạo Bên Trời và tập thứ hai là Gọi T́nh
Bên Sông.
Anh tặng tôi tập Gọi T́nh Bên Sông, nên bài này tôi viết về những
bài thơ trong “Gọi T́nh Bên Sông” của Trần Dzạ Lữ Trong Lời Mở Đầu “Một
Chút Tâm T́nh Với Người Yêu Thơ” Trần Dzạ Lữ viết: “Giờ đây, khi đem
in tập thơ Gọi T́nh Bên Sông, tôi mới thấy ḿnh quá… can đảm, giữa thời
buổi thơ in ngàn bản bán không xong, thôi th́ coi đó như “thú đau thương
“ vậy”.
Đây là bài thơ “Gọi T́nh Bên Sông”
làm chủ đề cho cả thi tập:
Có một lần nhớ quá
Ra sông đứng gọi t́nh
T́nh xa người hóa lạ
Chiều mồ côi cánh chim
Có một đời xưa quen
Đă mù sa cổ tích
Kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa ngục và thiên đàng
Rạng đông màu mắt em
Sực nức hương buổi sớm
Hoàng hôn trong mắt anh
Từ ngày chia biệt mộng
Qua sông hề sông rộng
Soi bóng dài chiêm bao
Biết t́m nhau nơi đâu
Đời sống giữa mù khơi
Có một ngày đứng ngóng
Ngày t́nh nhân chia ĺa
Vỗ đàn mà hát hỏng
Nhớ sum vầy xưa kia
Có nhiều lúc chơi vơi
Hôn cúc vàng thầm lặng
Thương ơi tờ lụa mỏng
Em biệt dạng bên trời.
Tôi biết cuộc đời của Trần Dzạ Lữ là một cuộc đời cơ cực. Anh sinh ở Huế
nhưng Huế không nuôi nổi anh. Đi tù cộng sản về Lữ vào Sài g̣n nương
thân, anh làm đủ mọi thứ nghề, từ vá xe đạp lề đường đến đi mua đồ lạc
xon, đồng nát dạo. Nhưng Sài g̣n cũng không cho người tù trở về nương
thân yên ổn. Lữ lại bỏ Sài G̣n để về miền Trung, theo đám bạn “nhất phá
sơn lâm” lên núi Trường Sơn t́m trầm (mong may mắn đổi đời, nhưng
không được). Thời gian này được Lữ ghi lại những câu thơ sau:
Hết nửa đời anh cứ măi ra đi
Hạnh phúc có bao giờ bắt gặp?
Ở thị thành anh không có “đất”
Phải lên non bắt bóng t́m trầm
Về miền trung anh xót xa từng giờ
Có nhiều lúc bơ phờ v́ cơm áo
A Lưới, Khe Sanh, chơi tṛ sinh tử
Anh mới về cũng nhập cuộc em ơi!
Đọc thơ Trần Dzạ Lữ tôi rất thích những bài anh viết về Huế. Một nơi anh
đă sinh ra và lớn lên, nhưng anh không dung thân nổi nơi đó. Anh ra đi
lang bạt kỳ hồ, v́ miếng cơm manh áo anh “đi như là trôi” giữa 3 miền
đất nước, nhưng trong tâm tưởng anh, lúc nào cũng nhớ về xứ Huế thân
yêu:
MÙA THU VỀ CỐ XỨ
Ta trở lại con đường mười tám
Heo may về lướt thướt bên cây
Những bầy chim trắng xưa khuất bóng
Tóc mun ai thôi đổ sông dài
Nắng hanh vàng ơi-chiều Đại Nội
Ta vô ra một bóng phiêu bồng
Dấu tích vẫn c̣n rêu phong cũ
Mà t́nh kia quảy gánh long đong
Toà Khâm-vẫn lầu cao c̣n đó
Nhưng em xưa nay đă xa rồi
Câu mái đẩy giờ ai buông giọng
Mà nghe sầu cổ tích chơi vơi
Ta trở lại, nhớ Huyền xưa ơi!
Cốc cà phê Bưu Điện một thời…
Mai đi như gió-đời vô định
Biết dặn ḍ chi nữa hở người.
Nhà văn Cung Tích Biền viết về thơ và đời sống của Trần Dzạ Lữ :
“…Ba mươi năm, thơ vẫn giữ được dung phong thuần nhất. Ắt có lư do.
Cuộc đời đă xử sự không ngọt ngào với Lữ, anh miên viễn kinh qua, từ cửa
sau tới cửa trước, kinh qua những ngày tháng đói khó cùng kiệt, lẻ loi
tới rũ ḷng, khát vọng và hoài cảm, từng là sĩ quan, là lính thú hàng
đêm đối diện với cái chết, rồi thất nghiệp, buôn ve chai, lượm đồng nát,
theo tiếng giang hồ chui qua biên giới, tới thung lũng miền Trung t́m
trầm, bán rau muống cùng vợ, giữ xe chỗ băi chợ. Dù thế, Lữ vẫn giữ được
ḿnh, nên chữ nghĩa anh trước sau vẫn trật tự, giữ được sự trong sạch,
mẫu mực nhưng thâm trầm, đậm t́nh người như chính thân phận của tác giả.”
Cuộc đời của nhà thơ Trần Dzạ Lữ là thế, từng đó câu chữ của Cung Tích
Biền đă diễn đạt hết cuộc đời và thơ của Lữ rồi, c̣n nói nữa chi?
Nhưng Phạm Chu Sa đă nói thêm về cuộc đời làm thơ của Trần Dza Lữ: “47
tuổi (1996), hơn 30 năm làm thơ và có thơ đăng báo hầu hết các báo, tạp
chí văn nghệ miền Nam từ những năm 60 đến nay, Trần Dạ Lữ mới cho ra mắt
tập thơ đầu tay…
Là nhà thơ có cuộc sống khá khắc khổ, nhiều gian truân, đôi khi quẩn
bách, nên thơ anh là “tiếng kêu, là giai điệu sâu lắng nhất”, vừa là
h́nh của Địa Ngục, vừa là bóng của Thiên Đường, như lời anh tự bạch.
Vâng! Thơ Trần Dzạ Lữ là những tiếng ḷng đau xé,
quằn quại nên đôi lúc anh đă muốn giă từ, nhưng vẫn đeo bám thơ như một
cứu cánh.”
Tôi rất yêu đoạn thơ 4 câu anh in ở b́a sau trong tập Gọi T́nh Bên
Sông, đoạn thơ thật dễ thương:
Khi người đi mặc áo vàng hoa cúc
Chiều trong tôi c̣n sót chút hơi tàn
Đành cất giữ dẫu đau ḷng chân thật
Để đêm buồn gợi nhớ chút hương quen
Để có cái nh́n thêm về Trần Dzạ Lữ, tôi xin trích một đoạn của nhà thơ
Tường Linh đăng trong tập Gọi T́nh Bên Sông:
“Khi đọc hết tập thơ Gọi T́nh Bên Sông của Trần Dzạ Lữ, tôi chỉ c̣n
lại một niềm vui. V́ tiếng hát đă ngân cao, vang xa và dạt dào giai
điệu, v́ những khúc du ca tâm huyết, chắt lọc suốt ba thập kỷ đă đến và
sẽ đọng lại giữa hồn người.”
Tết vừa rồi, tôi về Việt Nam có đến gặp Trần Dzạ Lữ ở băi giữ xe chợ
Trần Hữu Trang, Phú Nhuận. Chen lấn qua đám đông người đi chợ sắm Tết,
người người chen nhau mà đi mua sắm. Cũng rất khó khăn tôi mới vào được
chỗ Lữ đang làm việc, Lữ bận cặp đồ công nhân đă sờn cũ, đội chiếc mũ
lưởi trai lụp xụp che khuất cả khuôn mặt. Tôi kêu “Trần Dzạ Lữ”. Lữ nh́n
ra, thấy tôi, anh chạy lại mừng rỡ hỏi, mới về hả, tôi đáp, mới về. Mới
trao đổi được đôi câu th́ ngướ cùng làm với Lữ kêu, có xe ra ḱa, lại
kiểm soát vé đi. Tôi biết Lữ đang bận nên nói nhanh, có chút quà của
người bạn gởi cho Lữ đây. Tôi lấy b́ thư có sẵn trao Lữ (một ít tiền của
người bạn ở Sacramento gởi biếu). Lữ cầm b́ thư, nói “Cảm ơn, xin lỗi
nghe, Tết nên bận quá”, rồi chạy lại chỗ làm việc.
Tôi biết Lữ quần quật suốt ngày, không có một chút thời gian rănh rỗi
nào nên không muốn làm mất th́ giờ của anh. Tôi ra về mà ḷng bùi ngùi
thương bạn. Anh quần quật thế không biết c̣n thời gian nào rảnh rỗi để
làm thơ?
Nhưng làm thơ vốn dĩ là cái Nghiệp.
Trần Yên Hoà
________
Nguồn :
luanhoan.net
trang Trần Dzạ Lữ
art2all. net
|