TRẦN DZẠ LỮ


 

TỰ DẶN M̀NH

CỦA MỘT NGƯỜI RẤT HUẾ
 

 

Khi yêu cứ cháy ngời ngời
Đừng qua quít nhớ, đừng rời rạc thương…
Cứ đi thẳng một con đường
Đừng xiên xẹo ngó, đừng tương tư nhầm

Mỹ nhân hề ! Đuổi sau lưng
Cũng không ngoái lại khi khi gừng, muối…em !
Con sông khắc một lời nguyền
Bởi anh rất Huế miếu đền c̣n linh…

Khi yêu đốt hết tim ḿnh
Một mai cát bụi làm thinh…vẫn t́nh !

Trần Dzạ Lữ


 

art2all.net