TRẦN DZẠ LỮ


 

TỰ TRO VỚI MNH
 

 


Sao cứ sống nhăn răng
M vẫn chưa chịu chết ?
Hỡi ta, đứa phong trần
Bỏ qu nh biền biệt ?


Lng mạn như chn rết
B dọc rồi b ngang
Lng mơ dấu địa đng
Hồi m l mộng mị !

 

Thế giới c hng tỷ
Sao chỉ yu một người?
Chy một đời như quỷ !
Thương cơi hết một trời


Để khi tnh hết thời
Vừa chn, vừa đo bới
Một g khng hoang hoải
Buồn đem bn trăm nơi


C ai mua đu nhỉ ?
Thi cất vo tri tim
Của để dnh khib
Li kỷ niệm ra phơi !


Để gọi thơ mỉm cười
Ta cng ta mai mĩa
Tồn tại chi lắm thế
Thm chật đất, ch g?


Qu hương chưa b đắp
Sự nghiệp khng ra g
Tội bất hiếu lớn nhất(*)
Đập vỡ gương đừng soi


Cuối đời c điều ước
Nhắm mắt l đi đai (**)
Đừng lm phiền con chu
nằm một chỗ hụt hơi


Khi bi biệt trần ai
Sẽ thảnh thơi, tự tại
Khng vướng vt tay nải
Bềnh bồng my trắng bay


Trần Dzạ Lữ


(*) Lời Phật dạy
(**) đai: chết

 

art2all.net