trần mộng tú


TN- THỦY TINH HÓA

 

 

Hai hôm nay tôi bị cảm, thấy đau cuống họng, thỉnh thoảng ho và mệt mỏi, có ngậm kẹo ho, ăn cháo trứng hành hoa theo cách chữa dân gian, thấy không bớt. Chiều nay bỗng nhớ ra ngày xưa mà ốm kiểu này thế nào Mẹ cũng bắt “xông”.

Tôi đun một nồi nước xông với lá sả, vỏ cam và ngải cứu khô (ba thứ này tôi luôn có sẵn trong nhà).

Tôi chỉ mặc một cái áo lót mỏng rồi ngồi trước nồi nước xông vừa bắc ra khỏi bếp c̣n sôi sùng sục, nhờ chồng chùm một cái chăn lên.

Tôi ở trong một cái lều kín mít với cái khăn lau mặt, từ từ hé mở nắp nồi cho hơi nóng của nước xông tỏa ra. Tôi hít nhè nhẹ cái mùi thơm của lá sả, lá ngải cứu và vỏ cam vào lồng ngực. Hơi nước nóng xông lên làm mí mắt nặng chĩu v́ sũng nước.

Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…

Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….

Tôi hít một hơi thật dài, mùi hương của cây cỏ tràn vào mũi tôi tỏa lan trong lồng ngực. Hơi nước nóng trong nồi xông ra làm đầu tóc và ngực tôi bắt đầu ướt, hai mắt tôi mờ đi. Tôi thấy ḿnh như bay vào một cơi nào khác ra ngoài cơi tôi đang sống.

Tiếng nói lại cất lên:

Trong cái b́nh nitrogen này, một ngày hay trăm năm cũng vậy, chết chỉ là một quá tŕnh đông lạnh.

Tôi thấy tôi được đặt vào một cái b́nh thủy tinh khá to, họ đổ vào đó một chất lỏng ǵ đó tôi không biết và h́nh như tôi được nằm chung với khá nhiều người. Có tiếng nói lao xao:

Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại. Ngưng sự chết để hồi sinh trong tương lai.

Hơi nóng trong nồi c̣n nóng lắm, vẫn bốc lên những hơi nước xông qua cái vung mới mở một nửa làm rát ngực tôi. Mắt tôi vẫn mờ và hồn tôi vẫn lâng lâng.

Bên trong cái bồn hóa chất này đă có 199 người và một số thú cưng được bảo quản lạnh để chờ tái sinh trong tương lai. Nghĩa là ngăn thời gian và sự chết xâm nhập họ. Ngăn họ đông máu và ngăn họ tỉnh lại. Họ được Thủy Tinh Hóa để chờ những phát minh trong tương lai sẽ chữa lành và cứu họ sống lại.

Tôi đă nằm trong đó cùng với 199 người kia cho chẵn 200 người.

Tôi quơ tay sang bên phải. tôi chạm vào một thân h́nh săn chắc h́nh như của một người đàn ông. Ông ta hơi nhích người ra một chút. Đây là một con người lịch sự.

Ồ anh bao nhiêu tuổi vậy?

Không có tiếng trả lời, tôi cũng không hỏi thêm nữa. Tôi nằm im một lúc tôi lại vung tay sang bên trái, tôi chạm vào một mớ tóc khá dài, đây chắc là một phụ nữ c̣n trong tuổi thanh xuân, chắc là phải trẻ hơn tôi. Tóc cô hơi tung ra chạm cả vào má tôi, tôi khẽ nhích xa cô một chút cho lịch sự. H́nh như tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ nhỏ và tiếng sủa khe khẽ của một con chó.

Hơi nước nóng vẫn xông ra ở đâu đây làm mờ cả mắt tôi đang nằm cạnh ai đó trong một cái buồng rất lạ, cái buồng toàn nước lóng lánh như thủy tinh. Tôi thu hai tay lại đặt trên bụng, da bụng của một phụ nữ đă ba lần sanh nở. Tôi nằm im và tôi biết chắc chắn người đang nằm trong cái buồng này chính là tôi, không c̣n ngờ vực ǵ nữa. Tôi là người mẹ có ba đứa con mà. Nhưng tại sao chồng tôi lại đặt tôi vào đây nằm cùng với những người xa lạ này. Mai kia anh có sẽ vào nằm cùng với tôi không?

Hơi vẫn bốc ra khi như sương nóng, khi như mây, khi như khói, tôi bềnh bồng trong một dung dịch trong suốt.

Tôi quờ quạng hai tay và đụng vào nóc chăn trên đầu.

Có tiếng nói ở bên ngoài:

Xong chưa em?

Tôi úp một bàn tay lên ngực ḿnh, có nhịp đập rất nhẹ dưới bàn tay tôi.  Tôi đă trở về.

 

tmt

VOA-Mục Khoa Học 10-13-2022 (Thủy Tinh Hóa xác chết.)

 

 

art2all.net