trần mộng tú

 

XIN LỖI

 

 

 

Sáng nay chủ nhật, tôi tới nhà thờ
Nh́n lên ảnh Chúa
Trên thánh giá hai bàn tay Người rỉ máu

Tôi h́nh dung ra những vệt máu trong thành chiếc quan tài

Chiếc quan tài bọc thép
chở 39 hồn điêu linh
chở 39 xác đông lạnh
đông lạnh những lời Kinh

Hơi thở nào ngậm lại
Như cái ngáp cuối cùng của những con cá miền Trung ở quê tôi
Trong những ngày tháng đó
ai c̣n nhớ không

Trước hơi thở cuối cùng
người con gái nói
Mẹ cha ơi
cho con xin lỗi
con xin lỗi đă để lại cho mẹ cha
nỗi đau trong tim và món nợ trong đời
không biết đến bao giờ mẹ cha mới hết đau
bao giờ mẹ cha trả hết nợ
Người con gái đó cũng tới từ miền Trung
Nơi vùng biển có những con cá con
Xin lỗi mẹ, ngáp hơi thở cuối

Tôi nh́n lên ảnh Chúa
Chúa có nghe ǵ không
Chúa có thấy ǵ không
những con người ra đi t́m đất sống
tôi chưa hề gặp họ bao giờ
họ là ai trên đất nước tôi

Ai cũng muốn đặt đời ḿnh vào một cuộc rủi may
rủi may cơm ăn áo mặc
đôi khi c̣n mạnh hơn tín ngưỡng

Bốn mươi năm trước đây
“Một là con nuôi Cá,
Hai là con nuôi Má.”
cả hàng ngàn người lao xuống biển gửi đời vào may rủi tử sinh

Hơn bốn mươi năm sau đất nước thanh b́nh
“Nh́n tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không ?” (*)
Sao người dân dại dột thế
Đang ấm no vẫn theo nhau bỏ trốn đi

Cô con gái, một đóaTrà Mi
Nói lời xin lỗi mẹ cha
Trong hơi thở chót

Trong chiếc áo quan bằng sắt đó
Có ba mươi chín con người
mỗi người có hai bàn tay
bảy mươi tám bàn tay
cào lên vách quan tài
để lại những vệt máu
chẩy về tới quê hương
chẩy ra ngoài lục địa
xuyên suốt đại dương

Lời xin lỗi
của người con gái đó
đă để lại
một vệt máu đen trên tấm bản đồ h́nh chữ S.

trần mộng tú
 

Viết cho 39 người chết

trong chuyến đi t́m sự sống ở Anh Quốc Oct. 23/2019

_______


(*) lời của TBT NguyễnPhúTrọng




 

art2all.net